Một người tới bác sĩ tâm thần với một vấn đề: anh ta rất lấy làm khó chịu với ông chủ mình. Nếu ông chủ anh ta nói điều gì với anh ta là anh ta lập tức trở nên giận dữ và cảm thấy muốn tháo giầy ra và đánh vào ông chủ.
Nhưng, làm sao bạn có thể đánh ông chủ mình được? Có người nào lại không cảm thấy thích đánh ông chủ mình vào chỗ nào đó không? Nhân viên như vậy cũng hiếm hoi đấy. Trong bất kì trường hợp nào, người này cứ kìm nén ham muốn đánh ông chủ mình, nhưng anh ta bắt đầu phát triển phức cảm về nó, và sợ mình có thể thực tế đánh ông chủ một ngày nào đó, anh ta bắt đầu để giầy ở nhà.
Nhưng anh ta không thể quên đôi giầy được. Bất kì khi nào anh ta thấy ông chủ mình, tay anh ta lại tự động đưa về chân. Nhưng may
mắn là đôi giầy đã được bỏ ở nhà, và anh ta cảm thấy chút ít dễ dàng hơn bởi vì anh ta biết rằng một hôm, trong cơn điên cuồng, anh ta chợt có thể tháo giầy ra và đánh nó vào ông chủ.
Nhưng anh ta đâu có tự giải phóng được mình khỏi đôi giầy chỉ bởi việc để chúng ở nhà; chúng tiếp tục hiện ra lù lù trong tâm thức anh ta. Nếu anh ta đang nghịch với cái bút chì, anh ta vẽ giầy lên giấy; trong lúc rỗi rãi, anh ta phác hoạ hình dáng chiếc giầy. Chiếc giầy choán toàn bộ ý nghĩ anh ta, và anh ta sợ đến chết về việc anh ta sẽ tấn công ông chủ một khi nào đó.
Tại nhà, anh ta bảo gia đình mình là tốt hơn cả là anh ta không đi làm nữa. Bây giờ, điều kiện tâm trí của anh ta đến mức là anh ta không cần chiếc giầy riêng nữa: anh ta có thể lấy giầy của bất kì ai để ném vào ông chủ; tay anh ta thậm chí đã bắt đầu đưa xuống chân của đồng nghiệp.
Đến điểm này, gia đình anh ta quyết định đã đến lúc phải đưa anh ta đến nhà tâm thần. Và thế là anh ta tới. Bác sĩ tâm thần nói bệnh của anh ta chẳng là gì để phải lo nghĩ nhiều, rằng bệnh đó là chữa được. Ông ta khuyên anh chàng hãy treo bức ảnh của ông chủ tại nhà rồi đánh giầy vào đó năm lần mỗi sáng. Bức ảnh bị đánh một cách đều đặn, trước khi anh ta tới văn phòng, và hơn nữa, anh ta không bỏ
lỡ ngày nào.
Cái lễ này được tôn trọng hàng ngày, cũng giống như cầu nguyện buổi sáng, và thế rồi, sau khi trở về từ văn phòng mỗi ngày, quá trình này lại được lặp lại. Phản ứng đầu tiên của người này là, “Vô nghĩa làm sao!” Mặc dầu anh ta đã ngạc nhiên với cái ý tưởng này, anh ta vẫn cảm thấy rất sung sướng về nó.
Bức ảnh treo đó và, theo đó, anh ta bắt đầu buổi lễ theo qui định.
Vào ngay ngày đầu tiên, khi anh ta tới văn phòng sau khi đánh bức ảnh năm lần, anh ta để ý một cảm giác lạ: anh ta đã không cảm thấy giận ông chủ như anh ta đã giận. Và, trong vòng nửa tháng, anh ta đã trở nên rất lễ phép với ông chủ.
Ông chủ anh ta cũng để ý thấy thay đổi trong anh ta, nhưng tất nhiên ông ta đâu biết điều vẫn đang xảy ra. Ông ta cũng được nhân viên này nói cho rằng anh ta đã trở nên rất lễ phép, rất vâng lời và rất tốt thực sự về sau và ông ấy muốn biết điều gì đã xảy ra. Nhân viên này đáp,
“Xin đừng hỏi tôi về điều đó nếu không mọi thứ sẽ rối tinh lên.
Tôi không thể nói cho ông được.”
-------- Từ dục tới siêu tâm thức - Osho ----------




0 Nhận xét:
Post a Comment