Showing posts with label Giao tiếp. Show all posts
Showing posts with label Giao tiếp. Show all posts
Nhãn:

Thấu cảm trong giao tiếp



Bạn có khi nào tự hỏi rằng :
- Khả năng giao tiếp của mình đã hiệu quả chưa ?
- Mình có hiểu người khác không ?
- Làm sao để mọi người chia sẻ bản thân họ với mình ?
.....
Có 1 nhánh tìm hiểu về những không tin không lời khi giao tiếp : Thấu cảm

- Hiểu thấu cảm trong giao tiếp giúp bạn giải tỏa rất nhiều khúc mắc trong các mối quan hệ thân quen, cũng như dễ dàng hơn khi tạo dựng các mối quan hệ mới.
---------------------------------------------------------------------------------------
Những chuyên gia về giao tiếp cho rằng :
- 20% thông tin được thể hiện thông qua lời nói
- 30% thông tin được thể hiện thông qua sắc thái lời nói, cảm xúc
- 50% được thể hiện thông qua ngôn ngữ cơ thể.

- Như vậy chúng ta không những nghe bằng tai, mà quan trọng hơn là nghe bằng mắt, bằng cả trái tim. 
- Lắng nghe không chỉ điều mọi người nói, mà cả những thông tin từ cơ thể: 
 ánh mắt, nụ cười, nét mặt, tư thế, điệu bộ… 
- Lắng nghe những cảm xúc, nhu cầu của họ
-------------------------------------------------------------------------------
Gợi mở :
- Khuyến khích để họ có ý muốn chia sẻ, nói chuyện với minh

--------------------------------------------------- ---------------------------
by : baba33@gmail.com
( Thông tin tham khảo từ : http://www.365ngay.com.vn/index.php?option=com_content&task=view&id=666&Itemid=14
)

Nhãn: ,

Nói có !



“Không” là thái độ cơ bản của chúng ta. Tại sao? - bởi vì với "không" bạn cảm thấy mình là ai  đó. Người mẹ cảm thấy cô ấy là ai  đó - cô ấy có thể nói không.  Đứa trẻ bị phủ  định, bản ngã  đứa trẻ bị tổn thương còn bản ngã người mẹ  được thoả mãn. "Không" là sự thoả mãn bản ngã; nó là thức  ăn cho bản ngã, đấy là lí do tại sao chúng ta lại tự huấn luyện mình khi nói không. 


Đi bất kì  đâu trong cuộc sống và bạn sẽ thấy những người nói không ở mọi nơi bởi vì với “không” bạn cảm thấy thẩm quyền của mình - bạn là ai đó, bạn có thể nói không. Nói, "Thưa vâng" làm cho bạn cảm 
thấy kém cỏi; bạn cảm thấy mình là cấp dưới của ai đó, là không ai cả. Chỉ thế thì bạn mới nói "Thưa vâng."  Có là tích cực và không là tiêu cực.  


Nhớ điều này: không là sự thoả mãn bản ngã; có là phương pháp  để khám phá cái ta. Không là việc làm mạnh cho bản ngã; có là việc phá huỷ nó. Trước hết tìm ra xem liệu bạn có thể nói có hay không. Nếu bạn không thể nói có được, nếu không có khả năng nói có, chỉ thế thì mới nói không.  


Nhưng phương pháp của chúng ta là trước hết cứ nói không đã; nếu không có khả năng nào nói không, chỉ thế thì, với thái độ thất bại, chúng ta mới nói có.  Thử  điều  đó ngày nào  đó xem sao. Lấy  điều  đó như lời thề, rằng trong hai mươi tư giờ bạn sẽ cố gắng trong mọi tình huống  để bắt  đầu với có. Nhìn thảnh thơi làm sao mà nó đem lại cho bạn. 


Những điều tầm thường thế! -  đứa trẻ hỏi xin  đi xem phim. Nó  sẽ  đi; cái “không” của bạn chẳng là gì cả. Ngược lại, cái “không” của bạn trở thành lời mời, cái “không” của bạn trở thành hấp dẫn, bởi vì khi bạn làm mạnh cho bản ngã mình thì  đứa trẻ cũng cố làm mạnh cho bản ngã nó. 


Nó sẽ cố gắng chống lại cái không của bạn, và nó biết cách làm cho cái không của bạn thành có, nó biết cách biến đổi điều đó. Nó biết chỉ cần chút ít nỗ lực, khăng khăng, và cái không của bạn trở thành có. Trong hai mươi bốn giờ, thử theo đủ mọi cách với có. Bạn sẽ cảm thấy nhiều khó khăn vì thế thì bạn sẽ trở nên nhận biết: ngay lập tức cái không tới trước! 



Trong bất kì cái gì, cái không cũng  đều tới trước - điều  đó  đã trở thành thói quen.  Đừng dùng nó; dùng có, và thế rồi xem cách cái có làm thảnh thơi bạn. 


Nghĩ  đúng nghĩa là bắt  đầu nghĩ với “có.”  Điều đó không có nghĩa là bạn không thể dùng không; nó chỉ có nghĩa là bắt đầu với có. Nhìn với tâm trí nói có. Và thế rồi nếu điều đó là không thể được, nói không. 
Bạn sẽ không thấy nhiều điểm để nói không đâu nếu bạn bắt đầu với có. 


Nếu bạn bắt đầu với không, bạn sẽ không tìm thấy nhiều  điểm nói có.  Điểm bắt  đầu nghĩa là chín mươi phần trăm  được làm rồi. Sự bắt 
đầu của bạn tô mầu cho mọi thứ, ngay cả cho cái kết thúc. Nghĩ  đúng nghĩa là nghĩ, nhưng nghĩ với tâm trí thông cảm. Nghĩ với tâm trí nói có.  
--------------------------------------------------------------------------------
( Tham khảo từ : Tủ thuốc cho linh hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )

Nhãn: ,

Giao tiếp & Luân xa 5



Nếu từ chính thời thơ  ấu của minh, tính diễn  đạt của bạn  đã không  được như nó phải vậy - bạn  đã không có khả năng nói  điều bạn muốn nói, bạn  đã không có khả năng làm  điều bạn muốn làm - năng lượng không  được diễn  đạt  đó mắc vào trong cổ. 


Cổ là trung tâm của việc diễn đạt: nó không chỉ là trung tâm của việc nuốt mọi thứ, nó là trung tâm của việc diễn đạt mọi thứ nữa. Nhưng nhiều người dùng trung tâm cổ chỉ để muốt mọi thứ. Đó mới là một nửa tính hữu dụng của nó, còn nửa kia, phần quan trọng hơn, vẫn còn bị bỏ đói. 


Cho nên có vài điều phải làm nếu bạn cần trở nên mang tính diễn đạt nhiều hơn.  Nếu bạn yêu một người, nói điều gì đó bạn muốn nói, cho dù chúng có vẻ ngu xuẩn;  đôi khi ngu xuẩn cũng là tốt. Nói mọi điều do sự thôi thúc của tình thế được sinh ra trong bạn;  đừng giữ chúng lại. Nếu bạn yêu một người, thế thì đi toàn bộ vào trong nó, đừng bị kiểm soát. 


Nếu bạn giận và bạn muốn nói  điều gì đó, thế thì cứ nói nó thật kịch liệt vào! Chỉ giận dữ lạnh lùng mới là ác - giận dữ nóng nảy, không bao giờ... bởi vì giận dữ lạnh lùng thực sự là nguy hiểm. 


Và  đó là  điều  đã  được dạy cho mọi người: vẫn còn lạnh lùng ngay cả khi bạn giận dữ nhưng thế rồi chất độc  đó sẽ vẫn còn trong hệ thống của bạn.  Đôi khi cũng tốt là hét lên và thế này thế nọ, với mọi xúc động. 


Mọi  đêm ngồi và bắt  đầu  đung  đưa. Việc  đung đưa phải  được thực hiện theo cách mà khi bạn lắc sang bên này, bên mông này chạm nền hay sàn - sao cho ngồi lên cái gì đó cứng - và khi bạn chuyển sang 
bên kia, thì mông kia chạm nền. Chỉ một mông chạm mỗi lúc, không cả hai mông cùng nhau.  


Đây là một trong những phương pháp rất cổ  đại để đập vào năng lượng từ đáy xương sống. Nếu cái gì đó có ở cổ họng, năng lượng nào đó có đó và bạn  đã trở nên có khả năng  điều khiển năng lượng này, lại cần nhiều tuôn tràn hơn. Tới mức việc kiểm soát của bạn trở nên ngày một ít và năng lượng ngày một nhiều, và bạn không thể kiểm soát được nó nên con  đập bung ra. 


Làm  điều  đó mười lăm tới hai mươi phút. Sau mười phút của việc tập luyện này, vẫn  đung đưa và bắt  đầu nói, “Allah…Allah....” Nói “Allah” khi bạn nghiêng sang bên này, rồi “Allah” khi bạn nghiêng sang bên kia. Dần dần bạn sẽ cảm thấy nhiều năng lượng hơn dồn tới và “Allah” sẽ trở nên mỗi lúc một to hơn. 


Một điểm sẽ tới sau mười phút khi bạn sẽ gần như hét lên, “Allah!” Bạn sẽ bắt  đầu vã mồ hôi; năng lượng sẽ kéo tới thật nóng và tiếng “Allah! Allah!” sẽ trở thành gần như điên dại. Khi con đập bị phá vỡ người ta phát điên.  


Hai từ này là rất tốt - chúng đều có cùng các con chữ! Nếu bạn  đọc nó theo một chiều thì từ này là "dam - con đập” còn nếu bạn đọc nó theo chiều khác, nó là “mad - điên khùng.” Bạn sẽ tận hưởng nó. Nó sẽ có vẻ kì quái nhưng bạn sẽ tận hưởng nó! Thế rồi bạn có thể làm nó hai lần - vào buổi sáng nữa: hai mươi phút buổi sáng và hai mươi phút buổi tối. 


 -------------------------------------------- 
( Tham khảo từ nguồn : Tủ thuốc cho linh  hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )