Showing posts with label Bài tập thể chất. Show all posts
Showing posts with label Bài tập thể chất. Show all posts
Nhãn: ,

Phương pháp hô hấp MISOGI



1. Quỳ xuống, thẳng người, hai ngón chân cái bắt chéo với nhau, để một khoảng trống giữa hai đầu gối vừa đủ chỗ cho hai tay. Hai bàn tay đặt nhẹ nhàng trên hai đùi. (Chú ý : lúc mới quỳ kiểu này, hai chân bạn có thể sẽ mỏi : nhưng tập luyện dần dần bạn sê quen với thế ngồi đó, và sức mạnh, của phần hông của bạn sẽ tăng lên rất nhiều. Mặc dù đối với những ai không thể quỳ được kiểu đó thì họ cũng có thể ngồi trên ghế, nhưng quỳ bao giờ cũng hơn cả).
Giữ người thật thẳng và làm cho những bắp thịt lưng dướn lên. Trọng tâm của thân thể bạn phải được tập trung ở một điểm duy nhất phía dưới bụng dưới. (Đây gọi là điểm seika-no-itten, nghĩa là một điểm nơi chính giữa bụng dưới, cách dưới lỗ rốn chừng 5 phân. Chúng tôi sẽ xin giải thích điểm đó rõ hơn sau này). Hai vai để tự nhiên, thoải mái, và ngồi ung dung, như trong hình 1a.Nhắm hai mắt lại từ đầu lúc tập cho tới cuối.
2. Miệng há ra như khi bạn đọc âm « a ». Bạn thở ra đằng miệng thật lâu, vừa thở vừa phát một tiếng « ha » khẽ. Thở ra liền một hơi, càng nhiều hơi càng tốt, theo hướng mũi tên trong hình 1b.
Khi thở ra, bạn hơi nghiêng người theo hướng hơi thở của bạn. Chúng tôi yêu cầu bạn phát ra một tiếng « ha » khẽ, là bởi vì nếu làm như thế bạn sẽ có thể biết xem hơi thở bạn có đứt quãng nửa chừng hay không, và nhờ tiếng đó bạn có thể biết được bạn có thở nhẹ nhàng hay không. Tiếng thở ra đó phải là một tiếng dài và rõ. Thường thường hơi thở đó kéo dài từ ba mươi đến bốn mươi giây, nhưng vì hơi khó đối với người bắt đầu tập cho nên hai mươi giây cũng tạm đủ. Tập lâu dần, bạn sẽ có thể thở ra dài hơn.
3. Lúc thấy thở ra đã đủ lâu, bạn thở hắt mạnh ra một cái. Dù cho bạn tưởng bạn đã thở ra thật là hết ròi, nhưng thường thường một chút hơi vẫn còn thừa lại trong phổi. Dù còn thừa hơi hay không, không thành vấn đề, bạn cũng nên cố thở mạnh ra một hơi thở cuối. Lần này hơi thở đó đi theo hướng mũi tên trong hình 1c. Lúc đó, nửa thân trên của bạn sẽ tất nhiên phải nghiêng ra phía trước một chút. Mặc dù lúc bạn đã thở ra hết hơi, bạn cũng không được quên đi cái điểm ở bụng dưới, bởi vì nếu quên đi, lát nữa bạn sẽ khó lòng mà hít được hơi vào.
4. Khi đã hoàn toàn thở ra hết, đợi chừng một hay hai giây, ngậm miệng lại, bạn bắt đầu hít vào, nhắm hơi thở thế nào cho nó đi thẳng ra phía sau gáy. Nếu hít thẳng vào ngực thì bạn sẽ cản đường hơi thở, và hơi thở sẽ đứt đoạn ngay. Bạn phải luôn luôn hít vào nhẹ nhàng theo hướng mũi tên trong hình 1d. Hít hơi như thế lâu chừng 25 giây. Cũng như khi thở ra, lúc bạn thấy bạn đã hít vào thật đủ rồi, thì bạn hít thêm vào một hơi cuối.
5. Khi đã hoàn toàn hít hơi vào hết, bạn hãy dồn hơi thở đó xuống cái điểm ở bụng dưới đã nói và tưởng tượng hơi đó đi qua những bắp thịt lưng của bạn theo hướng mũi tên trong hình 1e. Giữ như vậy trong 10 giây. Khi hít hơi vào phía gáy, tất nhiên bạn sẽ hơi ngả người về phía sau. Bây giờ bạn lại phải quay trở lại vị trí cũ để cho trọng tâm của bạn lại ở vào cái điểm nơi bụng dưới đã nói. Nếu không dồn hơi thở xuống điểm ở bụng dưới đó, thì bạn sẽ thấy rất khó nhọc giữ hơi trong mười giây, và hơi thở ra sau đó sẽ văng mạnh ra. Chỉ khi nào dồn được hơi xuống điểm đã nói, bạn mới có thể ngậm hơi thở được một cách dễ chịu từ 10 đến 30 giây.
6. Tập trung hơi thở vào điểm nơi bụng dưới, và khi 10 giây đã qua, bạn hả miệng, thở ra hết sức nhẹ nhàng. Lập lại bài tập hô hấp này bao nhiêu lần cũng được. Muốn cho thực kết quả, sự thở ra và hít vào phải lâu hơn một phút, nhưng đối với những người mới tập, thì 40 giây cũng đủ.
Dù có nhiều người nói rằng khi hít vào như thế ta không được hít vào hoàn toàn mà chỉ được ngậm lại 1 phần 8 hơi thở mà thôi, và lại cũng có người chủ trương rằng khi đã hít vào rồi, ta nên để một chút hơi thoát ra và rồi mới ngậm lại, nhưng cả hai thái độ này đều chứng tỏ những người đó không biết gì về cái điểm duy nhất ở nơi bụng dưới đó. Họ cho rằng nếu ngậm lại hoàn toàn thì ta sẽ thấy rất khó chịu. Nhưng, thực ra, nếu tập trung tất cả hơi thở của ta vào điểm đó thì ta thấy ngậm cả hơi lại rất dễ. 
Nếu hơi thở của ta đứt quãng nửa chừng, hoặc nếu nó làm ta khó chịu, thì đó là một dấu hiệu cho biết là nó đã đi quá cái điểm nơi bụng dưới đã nói. Nếu ta dồn hơi xuống đúng điểm đó ta sẽ thấy ta luôn luôn có thể vừa hít vào và thở ra được lâu, nhẹ nhàng và đều đặn. Những người mới tập một mình, lúc làm hô hấp, nên phát ra một âm thanh khẽ như thế để có thể biết ngay được là mình làm có đúng đường hay không. Khi tập hô hấp, bạn nên nhớ rằng đó không phải chỉ là vấn đề thở ra và hít vào mà thôi.
Bạn phải coi đó là một cơ hội để tập trung tinh thần nữa. Thở ra để hơi thở bạn vượt được đến cõi thiên đường ; hít vào để hơi thở xuống được tới bụng bạn. Nói cách khác, khi bạn thở ra, bạn nên làm cách nào để cảm thấy rằng không phải hơi thở của bạn đã tắt đi ngay trước mắt mình mà còn vượt được tới bến bờ của cõi thiên đàng. Theo lối nói của Hiệp Khí Đạo, thì đó là ki o dashite haku, nghĩa là thở ra như là ta trút ra cái khí của ta.
Theo phương pháp này, thì mặt dù hơi thở của ta nhẹ nhàng, nhưng nó có sức mạnh. Trong khi hít vào, thì đó là ta đã kéo vào cái khí của vũ trụ và đem tập trung nó xuống cái điểm nơi bụng dưới của ta. Nói khác đi, ta có cảm tưởng như ta đang kéo vũ trụ vào trong lòng ta vậy. Khi ta đã thở ra hết, thì đó là ta đã đặt mọi sự việc vào tay vũ trụ.
Khi ta đã hít vào hoàn toàn, thì ta với vũ trụ đã hòa làm một. Thoạt đầu có thể bạn sẽ cảm thấy không thoải mái, lối hô hấp của bạn có thể hỗn độn và dễ bị đứt quãng nửa chừng ; nhưng nếu bạn lặp đi lặp lại bài tập đó chừng 10 hay 20 phút, tinh thần bạn sẽ trở nên hòa dịu hơn, và lối hô hấp của bạn sẽ trở nên thoải mái hơn. Cứ luyện tập đều đặn và thường xuyên, bạn sẽ tới một giai đoạn mà hơi thở của bạn sẽ lâu, nhẹ nhàng và thoải mái ngay từ lúc đầu, bất cứ lúc nào bạn muốn tập.
Lúc bấy giờ bạn đã quên đi được cái thân xác của bạn và du nhập một thế giới hô hấp thuần túy. Lúc đó bạn sẽ cảm thấy như là vũ trụ đang hô hấp chứ không phải là bạn. Cuối cùng bạn sẽ tới chỗ nhận thức chính mình như một phần của vũ trụ. Không phải là một sớm một chiều mà bạn có thể thấu đáo được cái tác dụng của những phương pháp hô hấp : cần phải có kỷ luật mới có thể du nhập được cái thế giới của nó.
Khi đã có thể gọi là thành công trong phương pháp hô hấp ở vị trí quỳ xuống, bấy giờ bạn có thể tập hô hấp bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, bất cứ ở vị trí nào, đứng, ngồi trên ghế, trong khi đi, hoặc trong khi nằm. Khi bạn tập hô hấp trong khi đi, bạn hãy cố bình tâm bằng cách tập trung tư tưởng vào cái điểm nơi bụng dưới đó, và bước đi nhẹ nhàng trên mặt đất. Đừng làm cho cái điểm đó xao động.
Nếu bạn rút ngắn thời gian hít vào và thở ra, và kéo dài thời gian dồn khi xuống bụng dưới, thì bạn sẽ thấy rất dễ chịu. Đây là một phương pháp hết sức hữu hiệu để bình tâm ngay cả lúc bạn đang đi.
Trong phương pháp hô hấp nằm, thì bạn nằm ngửa thật thẳng, hai chân duỗi thẳng. Bởi lẽ nằm như thế thì khó hít không khi vào đằng sau gáy, cho nên bạn hít vào được bao nhiêu tùy sức, chớ nên cố quá ; rồi cũng dồn khí đó xuống điểm đã nói.
Trong trường hợp này cũng vậy, bạn nên rút ngắn thời gian hô hấp, và kéo dài thời gian giữ không khí ở bụng dưới. Phương pháp này được áp dụng nhất là khi bạn bị đau.
Khi bạn đang lái xe, hoặc khi bạn đang đứng đợi người nào, bạn cũng có thể tập hô hấp được.
Khi ở giữa đám đông, để tránh làm phiền người khác gây ngượng ngùng cho chính bạn, thì bạn hãy tập hô hấp bằng đằng mũi. Mười phút tập là mười phút bạn lấy thêm năng lực, và một giờ tập là một giờ năng lực. Dù rằng thời gian tập có ngắn ngủi đi chăng nữa, nếu bạn tập cho đúng cách thì kết quả vẫn tăng lên nhiều. Tuy nhiên đừng quên rằng nhiều khi tập nhiều quá (nghĩa là lúc nào cũng tập) lại đưa đến chóng chán. Vật gì dễ được bao giờ cũng dễ mất.
Thói quen tốt nhất là tập lối 15 phút trước khi đi ngủ và 15 phút sau khi ngủ dậy mỗi buổi sáng.
Bạn sẽ thấy sức lực bạn sẽ tăng cường và bạn sẽ khỏe mạnh hơn nếu bạn hy sinh 15 phút thời gian ngủ để tập hô hấp. Một điều nữa là nếu bạn mệt nhọc vì làm việc ở sở hay vì học hành ở trường, thì thay vì đi dạo hay nằm nghỉ, bạn nên dùng thời gian đó để hô hấp (lối 15 hay 20 phút), bạn sẽ thấy dễ chịu lên hẳn.
Trong trường hợp bạn đang vô cùng bối rối về một vấn đề gì, hoặc có một biến cố gì vừa xảy đến khiến bạn lo âu, thì bạn hãy cố gắng tập hô hấp vào lối 2 giờ, trí bạn sẽ sáng ra và bạn sẽ có thêm can đảm để làm một việc gì, và bạn sẽ có thể đến được một quyết định cho bất cứ việc gì của bạn.
Đôi khi, họp lại một nhóm người cùng một tư tưởng để tập hô hấp với nhau là một chuyện rất hứng thú. Người nào nóng tính có khi nửa đường bỏ tập luôn, nhưng nếu có một nhóm người dẫn dắt, người đó sẽ đi đến cùng. Nếu tập từng nhóm, thì cố nhiên bạn nên tuyển lấy một người trưởng nhóm để mọi người cùng theo lời chỉ bảo. Người trưởng nhóm nên kiếm lấy một vật gì bằng gỗ để có thể gõ xuống sàn hoặc một chỗ nào đó làm dấu hiệu. Khi người này gõ một tiếng, mọi người sẽ cùng thở ra ; khi gõ lần thứ hai, thì mọi người bắt đầu cùng hít vào.
Một tiếng gõ nữa, thì mọi người lại cùng thở ra. Tập như thế lối một giờ. Giữa hai lần gõ cố đừng làm hơi thở bị đứt quảng. Dù cho có khó chịu, cũng cố theo đúng dấu hiệu của người trưởng nhóm. Chỉ có thể đạt được kết quả và làm chủ được phương pháp hô hấp nếu bạn đừng « ăn gian ». Nếu thấy khó chịu vì một lỗi lầm nào đó, thì nên cố gắng tìm xem có là lỗi lầm gì, hơn là « ăn gian ». Mặc dầu người trưởng nhóm có thể thở thật lâu và đều, người đó cũng chớ nên coi mình là tiêu chuẩn. Hắn phải kiểm soát lại lối hô hấp của mình bằng cách hít thở thật mạnh và ngắn hơn để những người mới tập trong nhóm có thể theo kịp.
Loài người có thể vẫn sống được một thời gian khá lâu khi nhịn ăn, nhưng nếu nhịn thở chỉ chừng một lát thì nhất định đi đứt. Dù rằng ta thở mà mạnh : người yếu đuối thì hơi thở nếu và ngắn
Người có một tinh thần bình yên thì thở nhẹ nhàng và đều đặn, trái lại một người tâm thần bất an thì thở lung tung và thành từng đợt. Bằng cách điều khiển lối hô hấp, ta có thể tìm cho tâm thần ta một thế quân bình và cho thể xác ta một sức khỏe. Mỗi ngày bỏ ra chút thời giờ để tập hô hấp có thể không mang tới kết quả trông thấy, nhưng nếu ta cứ tập luyện không ngừng và đừng thất vọng, thì ta có thể tạo cho ta một sức mạnh tuy tiềm tàng nhưng rất phi thường. Và rồi dần dần ta sẽ tới một giai đoạn mà lúc nào ta cũng có thể hợp nhất tinh thần và thể xác ta, nhờ đó mà ta sẽ có được những năng lực thật kinh ngạc.

Vô số người có thể trông thấy một cây cao lớn, nhưng ít người trông thấy rễ cây đó. Một cây chỉ cỏ thể mọc lên cao là nhờ rễ của nó vững vàng.
Những phương pháp hô hấp là những kỷ luật căn bản của Hiệp Khí Đạo. Dùng thời giờ mà mọi người thường lãng phí để tập những kỷ luật căn bản đó, bạn sẽ trở thành một con người vĩ đại.

Nhãn: , ,

Kĩ thuật trị liệu mất ngủ






Shiva nói: trong bất kì tư thế thoải mái nào, vùng giữa hai nách dần dần lan toả vào an bình lớn lao. Một phương pháp rất  đơn giản nhưng tỏ ra kì diệu - thử nó đi. Và bất kì ai cũng có thể thử được nó, không có gì nguy hiểm. 


Trong tư thế thoải mái:  điều  đầu tiên là phải ở tư thế thảnh thơi - thoải mái, bất kì tư thế nào thoải mái với bạn. Cho nên đừng thử tư thế đặc biệt hay asana nào. Phật ngồi trong tư thế đặc biệt. Nó là thoải mái cho ông  ấy. Nó cũng có thể trở thành thoải mái cho bạn nếu bạn thực hành nó một chốc, nhưng ngay lúc mới bắt đầu nó không thoải mái cho bạn. 


Và cũng chẳng cần phải thực hành nó: bắt  đầu từ bất kì tư thế nào thoải mái cho bạn ngay bây giờ. Đừng tranh đấu với tư thế. Bạn có thể ngồi trong chiếc ghế thoải mái và thảnh thơi. Điều duy nhất là 
thân thể bạn phải trong trạng thái thoải mái.  Nhắm mắt lại và cảm thấy mọi phần trong thân thể. 


Bắt đầu từ cảm giác chân nơi có căng thẳng nào đó. Nếu bạn cảm thấy ở đâu đó có căng thẳng, làm điều này: làm cho nó căng thẳng hơn. Nếu bạn cảm thấy rằng ở chân, ở chân phải, có căng thẳng, làm cho căng thẳng  đó thành mạnh nhất có thể  được. Hay  đưa nó lên tới  đỉnh và rồi bỗng nhiên thảnh thơi lại sao cho bạn có thể cảm thấy 
việc thảnh thơi lắng xuống  đó. Rồi chuyển  đi khắp thân thể chỉ để tìm xem có căng thẳng ở đâu đó không. 


Bất kì khi nào bạn cảm thấy căng thẳng, làm cho nó mạnh hơn, vì rất dễ thảnh thơi nó khi nó đang mạnh mẽ. Chỉ ở trạng thái lưng chừng, rất khó vì bạn không thể cảm thấy nó được. 



Rất dễ chuyển từ cực điểm nọ sang cực điểm kia, rất dễ, vì chính cực  điểm tạo ra tình huống  để chuyển sang cực điểm kia. Cho nên nếu bạn cảm thấy căng thẳng nào đó trên mặt, căng tất cả cơ mặt ra, nhiều nhất có thể được, tạo nên sự căng thẳng và đưa nó tới đỉnh. Đưa nó tới điểm mà bạn cảm thấy rằng bây giờ không còn có thể như thế nữa - thế thì bỗng nhiên có thảnh thơi. 


Cho nên thấy rằng mọi phần trong thân thể bạn, mọi chi, đều thảnh thơi. Đặc biệt chú ý tới cơ mặt, vì chúng mang  đến chín mươi phần trăm căng thẳng - phần còn lại của thân thể chỉ mang mười phần trăm thôi - vì tất cả sự căng thẳng của bạn  đều  ở trong tâm trí và khuôn mặt trở thành nơi tích trữ. Cho nên căng khuôn mặt bạn ra hết mức, đừng xấu hổ về nó. 


Làm cho nó thành  đau khổ, lo nghĩ - và rồi bỗng nhiên thảnh thơi. Làm  điều  đó năm phút  để cho bây giờ bạn có thể cảm thấy toàn bộ thân thể, mọi chi  đều  được thảnh thơi. Bạn có thể làm  điều  đó khi nằm trên giường, bạn có thể làm điều đó cả khi ngồi nữa - cứ làm sao bạn cảm thấy thoải mái cho mình là được. 



Điều thứ hai: khi bạn cảm thấy rằng thân thể  đã vào tư thế thoải mái, đừng làm ồn ào về điều đó. Chỉ cảm thấy rằng thân thể được thảnh thơi, rồi quên luôn thân thể. Vì thực tế, việc nhớ tới thân thể cũng là một loại căng thẳng. Cho nên đấy là lí do tại sao tôi nói đừng làm nhiều ồn ào về nó. 


Thảnh thơi nó và quên nó  đi. Việc quên là thảnh thơi, vì bất kì khi nào bạn nhớ quá nhiều, chính việc nhớ đó đem lại căng thẳng cho thân thể. Rồi nhắm mắt và cảm thấy vùng giữa hai nách: vùng trái tim, ngực bạn. Trước hết cảm thấy nó, ngay giữa hai nách, đem vào toàn bộ chú ý của bạn, toàn bộ nhận biết. Quên toàn bộ thân thể, chỉ còn vùng trái tim  ở giữa hai nách, ngực bạn, và cảm thấy nó tràn đầy với an bình lớn lao. 


Khoảnh khắc thân thể bạn được thảnh thơi, an bình tự động xảy ra trong trái tim bạn. Trái tim trở nên im lặng, thảnh thơi, hài hoà. Và khi bạn quên toàn bộ thân thể và đưa chú ý chỉ vào ngực và cảm giác có ý thức rằng nó tràn ngập an bình, nhiều an bình sẽ xảy ra ngay lập tức.  





Thử  điều này  đi: bất kì khi nào bạn có thể cảm thấy an bình giữa hai nách tràn ngập trong bạn, lan toả trung tâm trái tim riêng của bạn, thế giới có vẻ như  ảo tưởng. Đây là dấu hiệu rằng bạn đã đi vào thiền - khi đó bạn cảm thấy thế giới dường như là ảo tưởng. Bạn đừng nghĩ rằng thế giới là ảo tưởng; chẳng cần nghĩ thế - bạn sẽ cảm thấy nó. 


Nó bỗng nhiên xuất hiện cho tâm trí bạn - “Điều gì xảy ra cho thếgiới nhỉ?” Thế giới bỗng nhiên trở thành giấc mơ, sự tồn tại tựa giấc mơ. Nó có đó, chẳng bản chất gì, hệt như phim chiếu trên màn ảnh. Nó trông có vẻ thực; nó thậm chí còn ba chiều nữa - nó trông hệt như một vật được chiếu lên. 


Không phải là thế giới là vật được chiếu lên, không phải là nó thực sự là cái không thật - không. Thế giới là thực nhưng bạn tạo ra khoảng cách, và khoảng cách trở thành lớn mãi ra. Và bạn có thể hiểu  được liệu khoảng cách này cứ lớn ra mãi hay không, thông qua việc 
biết cách cảm giác về thế giới. Cho nên  đó là một tiêu chuẩn.  Điều này không phải là chân lí - rằng thế giới là không thực - đây là tiêu chuẩn thiền. 


Nếu thế giới đã trở nên không thật, bạn đã định tâm vào con người mình. Bây giờ bề mặt và bạn là xa xôi đến mức bạn có thể nhìn vào 
bề mặt như cái gì đó khách quan, cái gì đó khác hơn bạn.Bạn không còn đồng nhất nữa. 



Như tôi biết  đến giờ - tôi  đã gợi ý kĩ thuật này cho nhiều người  đang chịu  đựng chứng mất ngủ - nó có ích sâu sắc.


------ Thiền - Osho -----

Nhãn: ,

Bước đi không đầu



Từ đầu đến tim 


Điểm đầu tiên: cố thành không đầu. Quán tưởng bản thân mình không đầu; di chuyển không đầu. Điều này có vẻ vô lí, nhưng đó là một trong những bài tập quan trọng nhất. Thử điều đó đi, và thế thì bạn sẽ biết. Bước, và cảm thấy dường như bạn không có  đầu. Ban  đầu  đấy sẽ chỉ 
‘dường như’. Điều đó sẽ rất lập dị. Khi cảm giác này tới với bạn rằng bạn không  đầu, nó sẽ rất lập dị và kì lạ. Nhưng dần dần bạn sẽ lắng vào tim. 


Có một luật. Bạn có thể đã thấy rằng ai đó mù nhưng có tai rất thính, có tai âm nhạc hơn. Người mù mang nhiều chất nhạc hơn; cảm giác của họ về nhạc sâu sắc hơn. Sao vậy? Năng lượng vốn thường chuyển qua mắt bây giờ không thể  đi qua  được chúng, cho nên nó chọn 
con đường khác - nó di chuyển qua tai. 


Người mù có nhạy cảm sâu sắc hơn về xúc giác. Nếu người mù chạm vào bạn, bạn sẽ cảm thấy khác biệt, vì chúng ta thường làm nhiều việc qua xúc giác hơn là qua mắt: chúng ta chạm lẫn nhau qua mắt. Người mù không thể chạm được qua mắt, cho nên năng lượng chuyển qua 
tay người  đó. Người mù, nhạy cảm hơn bất kì ai sáng mắt.  Đôi khi  điều  đó không thể là như vậy, nhưng nói chung, nó là như vậy  đấy. 


Năng lượng bắt  đầu chuyển sang trung tâm khác nếu trung tâm này không có đó. Cho nên thử bài tập này mà tôi đang nói tới - bài tập về việc không đầu - và bỗng nhiên bạn sẽ cảm thấy điều lạ: nó sẽ dường như là lần  đầu tiên bạn mới  ở con tim. 


Bước đi không đầu. Ngồi xuống thiền, nhắm mắt và đơn thuần cảm thấy rằng không có đầu. Cảm thấy, “Đầu mình đã biến mất.” Ban  đầu  điều này sẽ chỉ là ‘dường như’, nhưng lát nữa thôi bạn sẽ cảm thấy rằng  đầu  đã thực sự biến mất. Và khi bạn cảm thấy rằng đầu bạn đã biến mất, trung tâm của bạn sẽ tụt xuống tim - ngay lập tức! Bạn sẽ 


nhìn thế giới qua con tim chứ không qua đầu. 


Khi lần  đầu tiên người phương Tây tới Nhật bản, họ không thể nào tin được rằng người Nhật bản đã có truyền thống hàng thế kỉ rằng họ nghĩ qua bụng. Nếu bạn hỏi đứa trẻ Nhật - nếu nó còn chưa được giáo dục theo cách phương Tây - “Ý nghĩ cháu  ở  đâu?”, nó sẽ trỏ ngay vào bụng mình. 


Hàng thế kỉ hàng thế kỉ đã trôi qua, và nước Nhật đã sống không có đầu. Đấy chỉ là khái niệm. Nếu tôi hỏi bạn, “Ý nghĩ của bạn xảy ra từ  đâu?”, bạn sẽ chỉ vào  đầu, nhưng người Nhật sẽ chỉ vào bụng, không phải vào đầu - một trong những lí do tại sao tâm trí người Nhật lại bình thản hơn, tĩnh lặng hơn và tự chủ hơn. 


Bây giờ  điều này bị náo  động bởi vì phương Tây  đã lan ra mọi thứ. Bây giờ không tồn tại phương Đông nữa. Chỉ còn một số cá nhân, những người giống như hòn đảo đây đó mới làm cho phương Đông tồn tại. Về mặt địa lí, phương  Đông  đã biến mất. Bây giờ toàn bộ thế giới là phương Tây cả. 


Thử không đầu đi. Thiền khi đứng trước gương trong buồng tắm. Nhìn sâu vào trong mắt bạn và cảm thấy rằng bạn  đang nhìn từ tim. Dần dần trung tâm tim sẽ bắt  đầu vận hành. Và khi tim vận hành, nó sẽ thay  đổi toàn bộ tính cách của bạn, toàn bộ cấu trúc, toàn bộ mẫu hình, bởi 
vì tim có cách riêng của nó. 
------------------
Trích : Thiền - Osho

Nhãn:

Shavasana - Tư thế xác chết





Làm sao làm chủ thân thể? Điều đầu tiên là học thảnh thơi. Phật dạy cho các đệ tử của mình cách thảnh thơi. Ở phương Đông, đặc biệt, trong khoa học về yoga, có tư thế đặc biệt, shavasana.


Đây là tư thế đó: nằm dài xuống đất cứ dường như bạn chết rồi. Để cho thân thể dần dần chết đi. Hãy bắt đầu từ chân. Thực tế, hãy trao đổi với thân thể bạn; hãy nói với chân, "Chết đi, xin hãy chết đi." Và thế rồi đi lên. 


Do đó Phật không nói thảnh thơi, đi ngủ, bởi vì thế thì bạn có thể thức dậy và bạn có thể gọi mọi người khác thức dậy. Ông ấy nói, "Hãy cảm thấy chết. Hãy để thân thể chết đi trong khoảnh khắc, cứ dường như bạn chỉ là cái xác." Bạn không thể làm được gì cả. Và kiến bắt đầu bò lên bạn; bạn không thể làm được gì cả. 


Và đó thực sự là một kinh nghiệm lớn, cảm thấy giống như cái xác, và kiến bò lên mặt bạn hay muỗi đốt; nhưng bạn không thể làm gì được, bạn đơn giản là người quan sát. 
Đó là kinh nghiệm hiếm hoi để trải qua nó. Dần dần, dần dần bạn trở thành người chủ bởi việc làm thảnh thơi thân thể mình. Thân thể bạn càng căng thẳng, nó càng làm chủ của bạn. 
--------------------------------------------------------------
Trích từ "Dhammapada: Con đường của Phật - Tập 6"


Nhãn: ,

Giao tiếp & Luân xa 5



Nếu từ chính thời thơ  ấu của minh, tính diễn  đạt của bạn  đã không  được như nó phải vậy - bạn  đã không có khả năng nói  điều bạn muốn nói, bạn  đã không có khả năng làm  điều bạn muốn làm - năng lượng không  được diễn  đạt  đó mắc vào trong cổ. 


Cổ là trung tâm của việc diễn đạt: nó không chỉ là trung tâm của việc nuốt mọi thứ, nó là trung tâm của việc diễn đạt mọi thứ nữa. Nhưng nhiều người dùng trung tâm cổ chỉ để muốt mọi thứ. Đó mới là một nửa tính hữu dụng của nó, còn nửa kia, phần quan trọng hơn, vẫn còn bị bỏ đói. 


Cho nên có vài điều phải làm nếu bạn cần trở nên mang tính diễn đạt nhiều hơn.  Nếu bạn yêu một người, nói điều gì đó bạn muốn nói, cho dù chúng có vẻ ngu xuẩn;  đôi khi ngu xuẩn cũng là tốt. Nói mọi điều do sự thôi thúc của tình thế được sinh ra trong bạn;  đừng giữ chúng lại. Nếu bạn yêu một người, thế thì đi toàn bộ vào trong nó, đừng bị kiểm soát. 


Nếu bạn giận và bạn muốn nói  điều gì đó, thế thì cứ nói nó thật kịch liệt vào! Chỉ giận dữ lạnh lùng mới là ác - giận dữ nóng nảy, không bao giờ... bởi vì giận dữ lạnh lùng thực sự là nguy hiểm. 


Và  đó là  điều  đã  được dạy cho mọi người: vẫn còn lạnh lùng ngay cả khi bạn giận dữ nhưng thế rồi chất độc  đó sẽ vẫn còn trong hệ thống của bạn.  Đôi khi cũng tốt là hét lên và thế này thế nọ, với mọi xúc động. 


Mọi  đêm ngồi và bắt  đầu  đung  đưa. Việc  đung đưa phải  được thực hiện theo cách mà khi bạn lắc sang bên này, bên mông này chạm nền hay sàn - sao cho ngồi lên cái gì đó cứng - và khi bạn chuyển sang 
bên kia, thì mông kia chạm nền. Chỉ một mông chạm mỗi lúc, không cả hai mông cùng nhau.  


Đây là một trong những phương pháp rất cổ  đại để đập vào năng lượng từ đáy xương sống. Nếu cái gì đó có ở cổ họng, năng lượng nào đó có đó và bạn  đã trở nên có khả năng  điều khiển năng lượng này, lại cần nhiều tuôn tràn hơn. Tới mức việc kiểm soát của bạn trở nên ngày một ít và năng lượng ngày một nhiều, và bạn không thể kiểm soát được nó nên con  đập bung ra. 


Làm  điều  đó mười lăm tới hai mươi phút. Sau mười phút của việc tập luyện này, vẫn  đung đưa và bắt  đầu nói, “Allah…Allah....” Nói “Allah” khi bạn nghiêng sang bên này, rồi “Allah” khi bạn nghiêng sang bên kia. Dần dần bạn sẽ cảm thấy nhiều năng lượng hơn dồn tới và “Allah” sẽ trở nên mỗi lúc một to hơn. 


Một điểm sẽ tới sau mười phút khi bạn sẽ gần như hét lên, “Allah!” Bạn sẽ bắt  đầu vã mồ hôi; năng lượng sẽ kéo tới thật nóng và tiếng “Allah! Allah!” sẽ trở thành gần như điên dại. Khi con đập bị phá vỡ người ta phát điên.  


Hai từ này là rất tốt - chúng đều có cùng các con chữ! Nếu bạn  đọc nó theo một chiều thì từ này là "dam - con đập” còn nếu bạn đọc nó theo chiều khác, nó là “mad - điên khùng.” Bạn sẽ tận hưởng nó. Nó sẽ có vẻ kì quái nhưng bạn sẽ tận hưởng nó! Thế rồi bạn có thể làm nó hai lần - vào buổi sáng nữa: hai mươi phút buổi sáng và hai mươi phút buổi tối. 


 -------------------------------------------- 
( Tham khảo từ nguồn : Tủ thuốc cho linh  hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )

Nhãn:

Bài tập Ngoại âm thanh

                                                          Bài tập Ngoại âm thanh


 Để sóng rung động từng khu vực ngày càng thể hiện rõ hơn, chúng ta cần phải luyện phát âm thanh, từ đó cơ thể của chúng ta ngày càng trở nên nhạy cảm hơn.
Hít vào bằng mũi và cho vào đầy bụng (bụng phình ra), ngực vẫn bình thường. Thở ra thật mạnh. Sau một lần hít vào thở ra, chúng ta tiếp tục hít thật mạnh và cho đầy bụng một lần nữa và nín hơi chuẩn bị cho sự phát âm.
Mục đích luyện tập Ngoại âm thanh :
- Khai mở những bế tắc trong những khu vực của cơ thể.
- Làm cân bằng Âm dương trong cơ thể.
- Từ rốn trở lên thuộc Dương – từ rốn trở xuống thuộc Âm.
- Âm thanh trầm để làm giảm bớt phần Dương vượng
- Âm thanh cao làm loại trừ bớt phần Âm thịnh.
PHÁT ÂM THANH
Âm thanh của màu Đỏ
Được phát ra và ngắt lại. Màu Đỏ tương ứng với Âm I (Am cao). Trong khi phát âm I cần phải nghĩ đến màu Đỏ đồng thời thể hiện rõ sự đấu tranh, lòng quyết tâm, sức mạnh. Âm I vô cùng quan trọng và nguy hiểm vì nó bổ trợ cho Năng lượng của đất, do đó cần phải ngắt âm I lại bằng âm Íp, lúc đó chúng ta ngậm hai môi lại để tạo nên âm thanh này.
Âm thanh màu Vàng
Âm thanh này có thuộc tính dãn nở. Nó tương ứng với âm A (Am cao). Trong khi phát âm A cần nghĩ đến màu Vàng đồng thời thể hiện rõ sự lạc quan yêu đời.
Âm thanh màu Cam
Là màu năng động. Âm thanh này có thuộc tính co lại, có một sức mạnh tiềm ẩn bên trong. Nó tương ứng với âm Ê (Am cao). Trong khi phát âm Ê cần phải nghĩ đến màu Cam đồng thời thể hiện rõ sự can đảm và tính hăng hái hoạt động.
Âm thanh màu Xanh lá cây
Là Năng lượng trung tâm. Âm thanh này cần được phát ra một cách nhẹ nhàng và từ từ mạnh dần dần. Nó tương ứng với âm AI (Am trung). Trong khi phát âm AI cần phải nghĩ đến màu Xanh lá cây đồng thời thể hiện rõ sự cởi mở của tâm hồn.
Âm thanh màu Tím
Phải được phát ra với một năng lượng trong sạch. Âm thanh này có thuộc tính co lại. Nó là trung tâm của sự mở rộng, một năng lượng tinh thần và sự bình an của tâm hồn. Nó tương ứng với âm Ò (or U) (Am trầm). Ngửa cổ lên trên để làm thông họng. Trong khi phát âm U nghĩ đến màu Tím đồng thời thể hiện rõ sự trong sáng của bản thân mình, thể hiện toàn bộ tâm ý.


Tác dụng : Phát triển giao tiếp
Âm thanh của màu Xanh da trời
Là năng lượng của bầu trời có thuộc tính dãn nở. Nó tương ứng với âm O (Am trầm). Trong khi phát âm O cần phải nghĩ đến màu Xanh da trời đồng thời thể hiện rõ tình yêu thương đồng loại.
Âm thanh của màu Chàm
Là một năng lượng phải được phát ra như một mệnh lệnh, cho âm A (Am trầm) đi xuống và tạo nên một sự rung động khi phát ra âm A sao cho hướng về phía trước trán ( ngay huyệt Ấn đường ), rồi cho nó đi ngược lên trên đỉnh đầu và cho rung động âm kế tiếp là âm OM , chuyển âm lên trên đỉnh đầu và ngày càng mạnh dần.

* Mỗi ngày bạn có thể luyện tập vài lần. Tốt nhất là vào các buổi sáng sau khi vừa thức dậy *


--------------------------------------------------------------------------
by : baba33@gmail.com
(Tham khảo từ 1 số nguồn : http://www.camxahoc.vn/?p=725 )

Nhãn: , ,

Giấc ngủ - Sóng não & Ứng dụng


Các nhà khoa học sau một thời gian tìm tòi đã tìm thấy nhiều loại sóng não bộ của con người :


1. Sóng Beta (ß – wave) : 


Là một loại sóng não dao động rất nhanh và không đều, hơn 13 chu kỳ/giây. Đa số chúng ta đều có loại sóng não này. Nó thể hiện trạng thái phân tán,  không ngừng dao động của  tâm trí con người bình thường đầu lo âu, giận dữ, sợ hãi và thất bại.


2. Sóng alpha (α - wave): 


Là một loại mẫu sóng chậm hơn nhiều và đều đặn, khoảng 8 chu kỳ/giây. Các nhà khoa học đã tìm thấy trong trạng thái làn sóng alpha tâm trí con người lắng dịu hơn, quân bình hơn, thư giãn hơn, cùng lúc đó con người rất xông xáo vá sáng suốt trong "một trạng thái ý thức thanh tịnh rất dễ chịu". Người có được loại sóng này cảm thấy khá hơn, có thể hoàn thành công việc và giải quyết các vấn đề tốt hơn. Những người khác cũng yêu mến họ hơn.


Các thực nghiệm trên những ai thực hành Thiền quán ngữ (Mantra Meditation) với tư thế hoa sen, sau một thời gian luyện tập cho thấy người hành thiền luôn luôn ở trạng thái alpha .


3. Sóng Theta (γ - wave): 


Cuộc thí nghiệm tiếp tục trong nhiều năm, các nhà khoa học tìm thấy rằng với Thiền thường xuyên, các sóng alpha chậm lại thành sóng theta (4-8 chu kỳ/giây). Loại sóng não bộ này làm cho sự thanh tĩnh và trạng thái an lạc, đầy tình thương bên trong được sâu hơn.
Khi bạn ở trong trạng thái theta, bạn trở về với tiềm thức.


4. Sóng Delta :




Khi bạn ở trong trạng thái delta, bạn đang ngủ.Bạn không ý thức được điều gì đang xảy ra bởi vì bạn đang ở trong trạng thái vô thức.


----------------------------------------------------------------------------------------
NOTE : Hàng ngày, não của bạn chuyển từ trạng thái delta (trạng thái ngủ) sang beta (trạng thái tỉnh táo) và sau đó lại từ beta chuyển về delta. Giữa hai trạng thái đó, bạn sẽ trải nghiệm về alpha và theta.




Ứng dụng : Mỗi lần bạn chuẩn bị thức dậy hãy thử lưu ý tới những cảm giác của cơ thể, cảm xúc, nhịp tim - mạch, suy nghĩ.
Và đặc biệt là sự căng cứng, thả lỏng của các cơ


Điều này sẽ giúp cho trạng thái sóng anphal được lưu giữ lâu hơn trong ngày hôm đó, làm cho tinh thần cảm thấy hài hòa, nhẹ nhõm, những căng thẳng của cơ bắp được giải tỏa tốt hơn..


by : Baba33@gmail.com
----------------------------------------------------------------------------------------
( Tham khảo từ 1 số nguồn : http://yogavn.vn/Thien%20la%20gi.htm )