Showing posts with label Cảm xúc. Show all posts
Showing posts with label Cảm xúc. Show all posts
Nhãn:

Kìm nén



Một người tới bác sĩ tâm thần với một vấn đề: anh ta rất lấy làm khó chịu với ông chủ mình. Nếu ông chủ anh ta nói điều gì với anh ta là anh ta lập tức trở nên giận dữ và cảm thấy muốn tháo giầy ra và đánh vào ông chủ. 


Nhưng, làm sao bạn có thể đánh ông chủ mình được? Có người nào lại không cảm thấy thích đánh ông chủ mình vào chỗ nào đó không? Nhân viên như vậy cũng hiếm hoi đấy. Trong bất kì trường hợp nào, người này cứ kìm nén ham muốn  đánh ông chủ mình, nhưng anh ta bắt  đầu phát triển phức cảm về nó, và sợ mình có thể thực tế đánh ông chủ một ngày nào  đó, anh ta bắt  đầu  để giầy  ở nhà.


 Nhưng anh ta không thể quên đôi giầy được. Bất kì khi nào anh ta thấy ông chủ mình, tay anh ta lại tự  động  đưa về chân. Nhưng may 
mắn là đôi giầy đã được bỏ ở nhà, và anh ta cảm thấy chút ít dễ dàng hơn bởi vì anh ta biết rằng một hôm, trong cơn điên cuồng, anh ta chợt có thể tháo giầy ra và  đánh nó vào ông chủ. 


Nhưng anh ta  đâu có tự giải phóng  được mình khỏi  đôi giầy chỉ bởi việc để chúng ở nhà; chúng tiếp tục hiện ra lù lù trong tâm thức anh ta. Nếu anh ta  đang nghịch với cái bút chì, anh ta vẽ giầy lên giấy; trong lúc rỗi rãi, anh ta phác hoạ hình dáng chiếc giầy. Chiếc giầy choán toàn bộ ý nghĩ anh ta, và anh ta sợ đến chết về việc anh ta sẽ tấn công ông chủ một khi nào đó. 


Tại nhà, anh ta bảo gia đình mình là tốt hơn cả là anh ta không đi làm nữa. Bây giờ, điều kiện tâm trí của anh ta đến mức là anh ta không cần chiếc giầy riêng nữa: anh ta có thể lấy giầy của bất kì ai  để ném vào ông chủ; tay anh ta thậm chí  đã bắt  đầu  đưa xuống chân của  đồng nghiệp. 


Đến  điểm này, gia  đình anh ta quyết  định  đã  đến lúc phải  đưa anh ta đến nhà tâm thần. Và thế là anh ta tới. Bác sĩ tâm thần nói bệnh của anh ta chẳng là gì để phải lo nghĩ nhiều, rằng bệnh đó là chữa được. Ông ta khuyên anh chàng hãy treo bức ảnh của ông chủ tại nhà rồi đánh giầy vào đó năm lần mỗi sáng. Bức  ảnh bị  đánh một cách  đều  đặn, trước khi anh ta tới văn phòng, và hơn nữa, anh ta không bỏ 
lỡ ngày nào. 


Cái lễ này  được tôn trọng hàng ngày, cũng giống như cầu nguyện buổi sáng, và thế rồi, sau khi trở về từ văn phòng mỗi ngày, quá trình này lại được lặp lại. Phản ứng đầu tiên của người này là, “Vô nghĩa làm sao!” Mặc dầu anh ta đã ngạc nhiên với cái ý tưởng này, anh ta vẫn cảm thấy rất sung sướng về nó. 


Bức ảnh treo đó và, theo đó, anh ta bắt đầu buổi lễ theo qui định. 
Vào ngay ngày đầu tiên, khi anh ta tới văn phòng sau khi đánh bức ảnh năm lần, anh ta để ý một cảm giác lạ: anh ta đã không cảm thấy giận ông chủ như anh ta đã giận. Và, trong vòng nửa tháng, anh ta  đã trở nên rất lễ phép với ông chủ. 


Ông chủ anh ta cũng để ý thấy thay đổi trong anh ta, nhưng tất nhiên ông ta đâu biết điều vẫn đang xảy ra. Ông ta cũng được nhân viên này nói cho rằng anh ta  đã trở nên rất lễ phép, rất vâng lời và rất tốt thực sự về sau và ông ấy muốn biết điều gì đã xảy ra. Nhân viên này đáp, 


“Xin đừng hỏi tôi về điều đó nếu không mọi thứ sẽ rối tinh lên. 
Tôi không thể nói cho ông được.” 
-------- Từ dục tới siêu tâm thức - Osho ----------

Nhãn: , ,

Kĩ thuật trị liệu mất ngủ






Shiva nói: trong bất kì tư thế thoải mái nào, vùng giữa hai nách dần dần lan toả vào an bình lớn lao. Một phương pháp rất  đơn giản nhưng tỏ ra kì diệu - thử nó đi. Và bất kì ai cũng có thể thử được nó, không có gì nguy hiểm. 


Trong tư thế thoải mái:  điều  đầu tiên là phải ở tư thế thảnh thơi - thoải mái, bất kì tư thế nào thoải mái với bạn. Cho nên đừng thử tư thế đặc biệt hay asana nào. Phật ngồi trong tư thế đặc biệt. Nó là thoải mái cho ông  ấy. Nó cũng có thể trở thành thoải mái cho bạn nếu bạn thực hành nó một chốc, nhưng ngay lúc mới bắt đầu nó không thoải mái cho bạn. 


Và cũng chẳng cần phải thực hành nó: bắt  đầu từ bất kì tư thế nào thoải mái cho bạn ngay bây giờ. Đừng tranh đấu với tư thế. Bạn có thể ngồi trong chiếc ghế thoải mái và thảnh thơi. Điều duy nhất là 
thân thể bạn phải trong trạng thái thoải mái.  Nhắm mắt lại và cảm thấy mọi phần trong thân thể. 


Bắt đầu từ cảm giác chân nơi có căng thẳng nào đó. Nếu bạn cảm thấy ở đâu đó có căng thẳng, làm điều này: làm cho nó căng thẳng hơn. Nếu bạn cảm thấy rằng ở chân, ở chân phải, có căng thẳng, làm cho căng thẳng  đó thành mạnh nhất có thể  được. Hay  đưa nó lên tới  đỉnh và rồi bỗng nhiên thảnh thơi lại sao cho bạn có thể cảm thấy 
việc thảnh thơi lắng xuống  đó. Rồi chuyển  đi khắp thân thể chỉ để tìm xem có căng thẳng ở đâu đó không. 


Bất kì khi nào bạn cảm thấy căng thẳng, làm cho nó mạnh hơn, vì rất dễ thảnh thơi nó khi nó đang mạnh mẽ. Chỉ ở trạng thái lưng chừng, rất khó vì bạn không thể cảm thấy nó được. 



Rất dễ chuyển từ cực điểm nọ sang cực điểm kia, rất dễ, vì chính cực  điểm tạo ra tình huống  để chuyển sang cực điểm kia. Cho nên nếu bạn cảm thấy căng thẳng nào đó trên mặt, căng tất cả cơ mặt ra, nhiều nhất có thể được, tạo nên sự căng thẳng và đưa nó tới đỉnh. Đưa nó tới điểm mà bạn cảm thấy rằng bây giờ không còn có thể như thế nữa - thế thì bỗng nhiên có thảnh thơi. 


Cho nên thấy rằng mọi phần trong thân thể bạn, mọi chi, đều thảnh thơi. Đặc biệt chú ý tới cơ mặt, vì chúng mang  đến chín mươi phần trăm căng thẳng - phần còn lại của thân thể chỉ mang mười phần trăm thôi - vì tất cả sự căng thẳng của bạn  đều  ở trong tâm trí và khuôn mặt trở thành nơi tích trữ. Cho nên căng khuôn mặt bạn ra hết mức, đừng xấu hổ về nó. 


Làm cho nó thành  đau khổ, lo nghĩ - và rồi bỗng nhiên thảnh thơi. Làm  điều  đó năm phút  để cho bây giờ bạn có thể cảm thấy toàn bộ thân thể, mọi chi  đều  được thảnh thơi. Bạn có thể làm  điều  đó khi nằm trên giường, bạn có thể làm điều đó cả khi ngồi nữa - cứ làm sao bạn cảm thấy thoải mái cho mình là được. 



Điều thứ hai: khi bạn cảm thấy rằng thân thể  đã vào tư thế thoải mái, đừng làm ồn ào về điều đó. Chỉ cảm thấy rằng thân thể được thảnh thơi, rồi quên luôn thân thể. Vì thực tế, việc nhớ tới thân thể cũng là một loại căng thẳng. Cho nên đấy là lí do tại sao tôi nói đừng làm nhiều ồn ào về nó. 


Thảnh thơi nó và quên nó  đi. Việc quên là thảnh thơi, vì bất kì khi nào bạn nhớ quá nhiều, chính việc nhớ đó đem lại căng thẳng cho thân thể. Rồi nhắm mắt và cảm thấy vùng giữa hai nách: vùng trái tim, ngực bạn. Trước hết cảm thấy nó, ngay giữa hai nách, đem vào toàn bộ chú ý của bạn, toàn bộ nhận biết. Quên toàn bộ thân thể, chỉ còn vùng trái tim  ở giữa hai nách, ngực bạn, và cảm thấy nó tràn đầy với an bình lớn lao. 


Khoảnh khắc thân thể bạn được thảnh thơi, an bình tự động xảy ra trong trái tim bạn. Trái tim trở nên im lặng, thảnh thơi, hài hoà. Và khi bạn quên toàn bộ thân thể và đưa chú ý chỉ vào ngực và cảm giác có ý thức rằng nó tràn ngập an bình, nhiều an bình sẽ xảy ra ngay lập tức.  





Thử  điều này  đi: bất kì khi nào bạn có thể cảm thấy an bình giữa hai nách tràn ngập trong bạn, lan toả trung tâm trái tim riêng của bạn, thế giới có vẻ như  ảo tưởng. Đây là dấu hiệu rằng bạn đã đi vào thiền - khi đó bạn cảm thấy thế giới dường như là ảo tưởng. Bạn đừng nghĩ rằng thế giới là ảo tưởng; chẳng cần nghĩ thế - bạn sẽ cảm thấy nó. 


Nó bỗng nhiên xuất hiện cho tâm trí bạn - “Điều gì xảy ra cho thếgiới nhỉ?” Thế giới bỗng nhiên trở thành giấc mơ, sự tồn tại tựa giấc mơ. Nó có đó, chẳng bản chất gì, hệt như phim chiếu trên màn ảnh. Nó trông có vẻ thực; nó thậm chí còn ba chiều nữa - nó trông hệt như một vật được chiếu lên. 


Không phải là thế giới là vật được chiếu lên, không phải là nó thực sự là cái không thật - không. Thế giới là thực nhưng bạn tạo ra khoảng cách, và khoảng cách trở thành lớn mãi ra. Và bạn có thể hiểu  được liệu khoảng cách này cứ lớn ra mãi hay không, thông qua việc 
biết cách cảm giác về thế giới. Cho nên  đó là một tiêu chuẩn.  Điều này không phải là chân lí - rằng thế giới là không thực - đây là tiêu chuẩn thiền. 


Nếu thế giới đã trở nên không thật, bạn đã định tâm vào con người mình. Bây giờ bề mặt và bạn là xa xôi đến mức bạn có thể nhìn vào 
bề mặt như cái gì đó khách quan, cái gì đó khác hơn bạn.Bạn không còn đồng nhất nữa. 



Như tôi biết  đến giờ - tôi  đã gợi ý kĩ thuật này cho nhiều người  đang chịu  đựng chứng mất ngủ - nó có ích sâu sắc.


------ Thiền - Osho -----

Nhãn: ,

Bước đi không đầu



Từ đầu đến tim 


Điểm đầu tiên: cố thành không đầu. Quán tưởng bản thân mình không đầu; di chuyển không đầu. Điều này có vẻ vô lí, nhưng đó là một trong những bài tập quan trọng nhất. Thử điều đó đi, và thế thì bạn sẽ biết. Bước, và cảm thấy dường như bạn không có  đầu. Ban  đầu  đấy sẽ chỉ 
‘dường như’. Điều đó sẽ rất lập dị. Khi cảm giác này tới với bạn rằng bạn không  đầu, nó sẽ rất lập dị và kì lạ. Nhưng dần dần bạn sẽ lắng vào tim. 


Có một luật. Bạn có thể đã thấy rằng ai đó mù nhưng có tai rất thính, có tai âm nhạc hơn. Người mù mang nhiều chất nhạc hơn; cảm giác của họ về nhạc sâu sắc hơn. Sao vậy? Năng lượng vốn thường chuyển qua mắt bây giờ không thể  đi qua  được chúng, cho nên nó chọn 
con đường khác - nó di chuyển qua tai. 


Người mù có nhạy cảm sâu sắc hơn về xúc giác. Nếu người mù chạm vào bạn, bạn sẽ cảm thấy khác biệt, vì chúng ta thường làm nhiều việc qua xúc giác hơn là qua mắt: chúng ta chạm lẫn nhau qua mắt. Người mù không thể chạm được qua mắt, cho nên năng lượng chuyển qua 
tay người  đó. Người mù, nhạy cảm hơn bất kì ai sáng mắt.  Đôi khi  điều  đó không thể là như vậy, nhưng nói chung, nó là như vậy  đấy. 


Năng lượng bắt  đầu chuyển sang trung tâm khác nếu trung tâm này không có đó. Cho nên thử bài tập này mà tôi đang nói tới - bài tập về việc không đầu - và bỗng nhiên bạn sẽ cảm thấy điều lạ: nó sẽ dường như là lần  đầu tiên bạn mới  ở con tim. 


Bước đi không đầu. Ngồi xuống thiền, nhắm mắt và đơn thuần cảm thấy rằng không có đầu. Cảm thấy, “Đầu mình đã biến mất.” Ban  đầu  điều này sẽ chỉ là ‘dường như’, nhưng lát nữa thôi bạn sẽ cảm thấy rằng  đầu  đã thực sự biến mất. Và khi bạn cảm thấy rằng đầu bạn đã biến mất, trung tâm của bạn sẽ tụt xuống tim - ngay lập tức! Bạn sẽ 


nhìn thế giới qua con tim chứ không qua đầu. 


Khi lần  đầu tiên người phương Tây tới Nhật bản, họ không thể nào tin được rằng người Nhật bản đã có truyền thống hàng thế kỉ rằng họ nghĩ qua bụng. Nếu bạn hỏi đứa trẻ Nhật - nếu nó còn chưa được giáo dục theo cách phương Tây - “Ý nghĩ cháu  ở  đâu?”, nó sẽ trỏ ngay vào bụng mình. 


Hàng thế kỉ hàng thế kỉ đã trôi qua, và nước Nhật đã sống không có đầu. Đấy chỉ là khái niệm. Nếu tôi hỏi bạn, “Ý nghĩ của bạn xảy ra từ  đâu?”, bạn sẽ chỉ vào  đầu, nhưng người Nhật sẽ chỉ vào bụng, không phải vào đầu - một trong những lí do tại sao tâm trí người Nhật lại bình thản hơn, tĩnh lặng hơn và tự chủ hơn. 


Bây giờ  điều này bị náo  động bởi vì phương Tây  đã lan ra mọi thứ. Bây giờ không tồn tại phương Đông nữa. Chỉ còn một số cá nhân, những người giống như hòn đảo đây đó mới làm cho phương Đông tồn tại. Về mặt địa lí, phương  Đông  đã biến mất. Bây giờ toàn bộ thế giới là phương Tây cả. 


Thử không đầu đi. Thiền khi đứng trước gương trong buồng tắm. Nhìn sâu vào trong mắt bạn và cảm thấy rằng bạn  đang nhìn từ tim. Dần dần trung tâm tim sẽ bắt  đầu vận hành. Và khi tim vận hành, nó sẽ thay  đổi toàn bộ tính cách của bạn, toàn bộ cấu trúc, toàn bộ mẫu hình, bởi 
vì tim có cách riêng của nó. 
------------------
Trích : Thiền - Osho

Nhãn: ,

Làm & Chơi


Thầy không bao giờ mệt vì nói sao? Sao thầy cứ nói đều đặn mọi sáng vậy? Đôi khi thầy không cảm thấy thích đi nghỉ sao? 

Tôi không phải là Thượng đế của người Ki tô giáo. Thượng đế của Ki tô giáo đã tạo ra thế giới trong sáu ngày và ngày thứ bảy ông ấy nghỉ; do đó, chủ nhật là ngày nghỉ. ''Holiday' - ngày nghỉ, nghĩa là ngày linh thiêng, ngày nghỉ của Thượng đế. 

Tại phương Đông chúng ta chưa bao giờ biết tới bất kì Thượng đế nào nghỉ cả. Chính cái ý tưởng này là kì cục : Thượng đế và việc nghỉ ngơi sao? Nghỉ ngơi là cần nếu điều bạn đang làm không phải là của trái tim bạn; thế thì bạn mệt mỏi. Khi nó là từ trái tim bạn và từ tình yêu của bạn, bạn không mệt; trong thực tế, bạn được nó nuôi dưỡng. 

Nói với các bạn, tôi cảm thấy được nuôi dưỡng. Sau khi nói với bạn tôi cảm thấy nhiều năng lượng hơn bao giờ - bởi vì đấy là tình yêu của tôi. Tôi tận hưởng nó! Đấy không phải là làm việc. 

Bạn có thể bị mệt nếu bạn làm việc. Nếu bạn chơi, làm sao bạn bị mệt được? Người ta chưa từng nghe nói về người bị mệt bởi vì chơi cả. Trong thực tế, khi mọi người bị mệt vì công việc, họ đi chơi xem như việc nghỉ - họ thư giãn. Sáu ngày họ đã làm việc trong văn phòng, trong xưởng máy, tại chợ; ngày thứ bẩy họ đi câu cá, hay họ đi chơi golf - họ chơi. Họ mời bạn bè đi picnic; họ đi xe bò trên núi. Đó là nghỉ ngơi. 

Với tôi, mọi ngày đều là ngày nghỉ. Nếu bạn yêu bất kì cái gì mình đang làm, bạn chẳng bao giờ mệt vì nó cả; nó là việc nuôi dưỡng, nó là việc cho năng lượng, nó là việc truyền sức sống. 

Nhưng tôi có thể hiểu được câu hỏi này. Câu hỏi này là từ Yoga Chinmaya - toàn bộ khái niệm của anh ấy về "làm việc" là bất ổn. Anh ấy làm việc rất miễn cưỡng. Anh ấy cố gắng vất vả để tránh công việc. Anh ấy tìm ra các cách thức và phương tiện để thoát khỏi công việc. Anh ấy cứ trì hoãn và anh ấy bao giờ cũng sẵn sàng ở đó với cái cớ tại sao công việc của mình lại bị trì hoãn. Anh ấy không yêu công việc. Do đó mới có câu hỏi này. 

Câu hỏi này không liên quan tới tôi - các bạn bao giờ cũng hãy nhớ - câu hỏi là của bạn, không phải của tôi. Nó chỉ ra điều gì đó về bạn. 

Một hôm Mulla Nasruddin nói với tôi: "Thầy có biết sự khác biệt giữa phản ứng của phụ nữ Pháp, phụ nữ Anh và phụ nữ Do Thái khi cô ấy được chồng hôn trên giường không?" 

Tôi nói, "Không, tôi không biết - bạn nói cho tôi đi." 

Anh ta nói, "Phụ nữ Pháp sẽ nói: 'Ô là la, Pierre, cái hôn của anh là ô là la.' 

"Phụ nữ Anh nói, 'Hôn cừ lắm - em nói, Winston ơi cái hôn của anh hôn cừ lắm!' 

"Phụ nữ Do Thái nói, 'Anh biết đấy, Sam, trần nhà cần sơn lại.'" 

Điều đó tuỳ thuộc vào cách bạn nhìn vào mọi sự... Bây giờ, Yoga Chinmaya giống như phụ nữ Do Thái. Cái nhìn của anh ấy về cuộc sống không phải là cái nhìn của tâm thức vui sướng. Anh ấy chỉ tránh né. Anh ấy chỉ cứ đi tìm thật nhiều cớ. Năng lượng mà anh ấy đặt vào việc đi tìm cớ sẽ đủ để làm việc. Và thế rồi anh ấy cảm thấy mặc cảm và xấu hổ. 

Công việc là sự tôn thờ. Công việc là lời cầu nguyện. 

Trong khi tôi đang nói với các bạn, đấy là việc cầu nguyện với tôi, đấy là việc tôn thờ. Bạn là ngôi đền của tôi, thượng đế của tôi. Bất kì điều gì tôi nói, tôi không chỉ nói để thuyết giảng điều gì đó. Việc thuyết giảng là sản phẩm phụ, là hệ quả. Bất kì điều gì tôi nói cũng đều là lời cầu nguyện - nó là tình yêu, nó là sự quan tâm. Tôi quan tâm tới các bạn; tôi quan tâm cũng như hoạ sĩ quan tâm tới bức vẽ của mình. 

Bạn đã bao giờ nghe nói tới Van Gogh đi nghỉ không? Bạn đã bao giờ nghe nói tới Picasso đi nghỉ không? - vâng, bạn phải đã nghe nói rồi. Ông ấy hay đi nhiều kì nghỉ, nhưng bao giờ cũng cùng với vải và bút vẽ của mình; vào kì nghỉ ông ấy cũng sẽ vẽ. Đấy không phải là ngày nghỉ không vẽ. 

Khi bạn yêu cái gì đó, thì không có ngày nghỉ - và thế thì mọi ngày của bạn đều là ngày nghỉ. Từng ngày với tôi đều là chủ nhật, đầy ánh sáng - đó là lí do tại sao tôi gọi nó là chủ nhật. Từng ngày với tôi đều là chủ nhật bởi vì nó đầy tính thiêng liêng. 

Thái độ của Chinmaya với cuộc sống là thái độ của người theo thuyết lợi ích. Điều đó không phải là vui đùa. Anh ấy lo nghĩ về công việc, căng thẳng về nó. Điều đó nữa cũng có lí do: anh ấy là người cầu toàn - và chủ nghĩa cầu toàn là căn nguyên gốc rễ của mọi chứng loạn thần kinh. Người cầu toàn là người thần kinh; chẳng chóng thì chầy người đó sẽ tạo ra ngày càng nhiều chứng thần kinh xung quanh mình. 

Tôi không phải là người cầu toàn. Tôi không bận tâm chút nào về việc là người cầu toàn. Tôi là người mang tính toàn thể. Tôi thích mọi thứ trong tính toàn bộ của nó, nhưng tôi chưa bao giờ bận tâm về tính toàn thiện của chúng. Chẳng cái gì có thể hoàn hảo trong thế giới này - và trong thực tế không cái gì nên hoàn hảo trong thế giới này, bởi vì bất kì khi nào một thứ hoàn hảo thì nó đều chết. 

Một nhà thơ quen sống với tôi trong vài năm. Ông ấy viết đi, viết lại, lại xoá bỏ nó đi, viết lại lần nữa - trong nhiều ngày cuối cùng ông ấy sẽ trau chuốt thơ của mình. Và vào lúc ông ấy cảm thấy nó đã hoàn hảo, thì tôi sẽ công bố nó đã chết. 

Thoáng nhìn đầu tiên là cái gì đó sống động - nó không hoàn hảo, có những khiếm khuyết trong nó. Thế rồi ông ấy cứ cải tiến nó, loại bỏ mọi khiếm khuyết, đem vào ngày một nhiều nhịp thơ, văn phạm, cách diễn đạt hay hơn, lời đẹp hơn, lời mang âm hưởng hơn, nhiều nhạc tính hơn. Trong nhiều tháng ông ấy sẽ trau chuốt và sửa chữa, và vào lúc ông ấy cho là đã đến lúc đưa ra báo chí thì tôi tuyên bố, "Bây giờ, ông hãy đưa nó tới bác sĩ để làm giải phẫu tử thi đi - nó chết rồi! ông đã giết chết nó." 

Bạn hãy quan sát: bố mẹ cầu toàn bao giờ cũng giết chết con cái mình. Các thánh nhân cầu toàn tự giết chết chính mình và giết chết các tín đồ của họ. Rất khó sống với thánh nhân cầu toàn - ông ấy chán thế, đơn điệu và luôn kết án. Bất kì khi nào bạn tới ông ấy thì ông ấy sẽ nhìn theo thái độ cầu toàn của mình, và bạn sẽ bị rút xuống dưới tính người của mình. Và ông ấy sẽ tận hưởng việc kết án bạn - bạn là tội nhân. Điều này là sai, điều kia là sai - mọi thứ đều sai. 

Tôi không phải là người cầu toàn. Tôi chấp nhận bạn với mọi nhược điểm con người của bạn, với mọi khiếm khuyết con người của bạn, với mọi giới hạn con người của bạn. Tôi yêu bạn như bạn đang thế. 

Tôi không nói hãy cẩu thả - đó lại là một cực đoan khác. Điều đó nghĩa là bạn không quan tâm chút nào tới mọi điều bạn làm. Người cầu toàn quan tâm quá nhiều - người đó không lo nghĩ về công việc, người đó lo nghĩ về sự hoàn hảo. Người đó có ý tưởng phải hoàn thành. 

Còn người cầu thả lại chẳng quan tâm chút nào. Với người cầu thả, thơ ca sẽ chẳng bao giờ được viết ra, còn với người cầu toàn nó sẽ được viết ra cả nghìn lẻ một lần - và vào lúc người đó công bố rằng người đó thoả mãn, thơ sẽ chết. 

Chỉ giữa hai điều này, ở đâu đó mới là cách tiếp cận toàn thể. Đừng là người cầu thả, đừng là người cầu toàn - hãy là con người! 

Chinmaya đã bị ung thư dạ dầy bởi vì thái độ cầu toàn của mình. Anh ấy trở nên lo lắng quá nhiều; anh ấy phải làm mọi thứ hoàn hảo nhất có thể được - đấy là ám ảnh. Khi nó là ám ảnh, thế thì tất nhiên bạn bị mệt mỏi, mệt đến chết vì nó. Bạn muốn tránh né nó, bởi vì một khi bạn đem bất kì việc nào vào tay mình thì bạn sẽ phát điên, bạn sẽ trở nên bị ám ảnh. 

Người ta cần sự cân bằng. Cân bằng là lành mạnh, cân bằng là mạnh khoẻ. 

Tôi không mệt chút nào. Và nếu ngày nào đó tôi mệt, tôi sẽ không nói với các bạn - bởi vì tôi sẽ không bao giờ ép buộc cái gì lên mình cả. Tôi không ép buộc điều gì lên bạn, làm sao tôi có thể ép buộc cái gì lên tôi được? Nếu tôi mệt thì kết thúc thôi! Nếu tôi không cảm thấy thích nói, thế thì tôi có thể dừng ngay giữa bài nói của mình, hay thậm chí ngay giữa câu - tôi sẽ không hoàn thành nó, bạn hãy nhớ. Khoảnh khắc tôi cảm thấy rằng tôi mệt, đấy là chỉ dẫn, một chỉ dẫn chắc chắn, rằng bây giờ tôi phải dừng. Và tôi sẽ không đợi dù chỉ một khoảnh khắc để dừng. Đó là cách tôi sống. 

Tôi không ép buộc cái gì lên bản thân mình. Bất kì cái gì tự nhiên cũng đều tốt. Thoải mái là tốt! 

----------------------------------------------------

Trích từ "Kỉ luật của siêu việt - Tập 3"

Nhãn: , ,

Chỉ làm điều bạn thích



Tôi muốn cho bạn một kĩ thuật. Nó là kĩ thuật rất đơn giản, nhưng ban đầu nó có vẻ rất khó nhằn. Nếu bạn thử, bạn sẽ thấy nó đơn giản. Nếu bạn không thử và chỉ nghĩ về nó, nó sẽ có vẻ rất khó nhằn. Kĩ thuật này là: chỉ làm điều bạn thích. Nếu bạn không thích, đừng làm nó. Cứ thử nó mà xem - bởi vì việc tận hưởng chỉ tới từ trung tâm bạn. 

Nếu bạn đang làm cái gì đó và bạn thích thú nó, bạn bắt đầu được nối lại với trung tâm. Nếu bạn làm cái gì đó mà bạn không thích thú, bạn bị ngắt khỏi trung tâm. Niềm vui nảy sinh từ trung tâm, và không từ đâu khác cả. Cho nên hãy để điều đó thành tiêu chuẩn, và là người cuồng tín về nó. 
Bạn đang đi trên đường; bỗng nhiên bạn nhận ra rằng bạn không thích bước đi. Hãy dừng lại. Kết thúc - điều này không được làm. 

Tôi thường làm điều đó trong những ngày ở trường đại học, và mọi người cứ nghĩ rằng tôi điên. Bỗng nhiên tôi sẽ dừng lại, và thế rồi tôi sẽ vẫn còn ở chỗ đó trong nửa giờ, một giờ, chừng nào tôi còn chưa bắt đầu thấy thích thú bước đi nữa. Các thầy giáo của tôi cũng ngại điều đó nên khi có thi cử họ sẽ cho tôi vào xe và đem tôi tới phòng đại học. 

Họ sẽ để tôi ngoài cửa và đợi ở đó: liệu tôi có đi tới bàn của mình hay không? Nếu tôi tắm và bỗng nhiên tôi nhận ra rằng tôi không thích điều đó, tôi sẽ dừng lại. Thế thì phỏng có ích gì? Nếu tôi ăn và tôi bỗng nhiên nhận ra rằng tôi không thích ăn, thế thì tôi sẽ dừng lại. 

Tôi đã tham gia vào lớp toán hồi ở trường trung học. Ngày đầy tiên, tôi đi vào và thầy giáo giới thiệu chủ đề. Đến giữa chừng tôi đứng dậy và cố bước ra. Thầy nói, "Em đi đâu thế? Không xin phép, tôi sẽ không cho phép em vào lại đâu." Tôi nói, "Em không quay lại đâu; thầy đừng lo. Đó là lí do tại sao em không hỏi xin. Kết thúc rồi - em không thích nó! Em sẽ tìm chủ đề nào đó khác mà em thích, bởi vì nếu em không thể thích nó được thì em sẽ không làm điều đó. Điều đó là tra tấn, điều đó là bạo hành." 

Và, dần dần, điều đó trở thành chìa khoá. Tôi bỗng nhiên nhận ra rằng bất kì khi nào bạn thích thú cái gì đó, bạn được định tâm. Thích thú chính là âm thanh của bản thể được định tâm. Bất kì khi nào bạn không tận hưởng cái gì đó, bạn đều bị ngắt khỏi trung tâm. Thế thì đừng ép buộc nó; không có nhu cầu. Nếu mọi người nghĩ bạn điên, thì cứ để họ nghĩ bạn điên đi. Trong vòng vài ngày, bằng kinh nghiệm riêng của mình, bạn sẽ tìm ra cách bạn đã bỏ lỡ bản thân mình. Bạn đã làm cả nghìn lẻ một điều mà bạn chưa bao giờ thích thú, và dầu vậy bạn vẫn làm chúng bởi vì bạn đã được dạy như vậy. Bạn chỉ hoàn thành nghĩa vụ của mình. 

Mọi người đã phá huỷ ngay cả điều đẹp đẽ thế như tình yêu. Bạn về nhà và bạn hôn vợ bạn bởi vì điều đó phải là như vậy, nó phải được làm. Bây giờ, một điều đẹp đẽ như nụ hôn, một điều như bông hoa, đã bị phá huỷ. Dần dần, không thích thú việc đó, bạn sẽ cứ hôn vợ bạn; bạn sẽ quên mất niềm vui của việc hôn con người khác. Bạn bắt tay bất kì ai bạn gặp - lạnh nhạt, không có nghĩa gì trong nó, không thông điệp nào trong nó, không nồng nhiệt tuôn chảy. Nó chỉ là bàn tay chết bắt lẫn nhau và nói ‘xin chào'. Thế rồi bạn bắt đầu, dần dần, học cử chỉ chết này, cử chỉ lạnh nhạt này. Bạn trở nên đông cứng, bạn trở thành tảng băng. Và thế rồi bạn nói, "Làm sao đi vào trung tâm?" 

Trung tâm là có sẵn khi bạn nồng nhiệt, khi bạn tuôn chảy, tan ra, trong tình yêu, trong niềm vui, trong điệu vũ, trong vui sướng. Điều đó là tuỳ ở bạn. Hãy cứ làm chỉ những điều mà bạn thực sự yêu thích làm và bạn tận hưởng. Nếu bạn không thích thú, hãy dừng lại. Hãy tìm ra cái gì đó khác mà bạn thích. Nhất định có cái gì đó bạn sẽ thích. 

Tôi chưa bao giờ bắt gặp người không thể thích thú bất kì cái gì. Có những người có thể không thích thứ này, thế rồi thứ khác, thứ khác nữa, nhưng cuộc sống là bao la. Đừng vẫn còn bị vướng mắc; hãy trở nên nổi. Cứ để có nhiều luồng năng lượng hơn. Cứ để nó trôi nổi, để nó tan ra cùng với các năng lượng khác bao quanh bạn. Chẳng mấy chốc bạn sẽ có khả năng thấy rằng vấn đề không phải là cách trở nên được hoà nhập, vấn đề là ở chỗ bạn đã quên mất cách tuôn chảy. Trong năng lượng tuôn chảy, bạn bỗng nhiên được hoà nhập. Điều đó đôi khi xảy ra một cách ngẫu nhiên nữa, nhưng lí do là như nhau. 

Đôi khi bạn rơi vào tình yêu với người đàn bà hay người đàn ông, và bỗng nhiên bạn cảm thấy được hoà nhập, bỗng nhiên bạn cảm thấy là một lần đầu tiên. Mắt bạn toả sáng, khuôn mặt bạn rạng ngời, và trí tuệ của bạn không còn đờ đẫn nữa. Cái gì đó bắt đầu bùng cháy sáng trong bản thể bạn; một bài ca nảy sinh, việc bước đi của bạn có phẩm chất của điệu vũ trong nó bây giờ. Bạn là một con người hoàn toàn khác. 

Nhưng đây là những khoảnh khắc hiếm hoi - bởi vì chúng ta không học bí mật này. Bí mật này là: có cái gì đó bạn đã bắt đầu thích thú. Đó là toàn thể bí mật này. Hoạ sĩ có thể đói mà vẫn vẽ, và bạn có thể thấy rằng khuôn mặt người đó được mãn nguyện thế. Nhà thơ có thể nghèo, nhưng khi người đó ca lên bài ca của mình thì người đó là người giầu nhất trên thế giới. Không ai giầu hơn người đó. Bí mật của điều đó là gì? Bí mật là: người đó đang thích thú khoảnh khắc này. Bất kì khi nào bạn thích thú điều gì đó, bạn đang hoà điệu với bản thân và bạn đang trong hoà điệu với vũ trụ - bởi vì trung tâm của bạn là trung tâm của tất cả. 

Cho nên hãy để sự sáng suốt này là bầu khí hậu cho bạn: chỉ làm điều bạn thích, bằng không thì dừng lại. Bạn đang đọc báo và nửa chừng qua nó bạn đột nhiên nhận ra rằng bạn không thích nó: thế thì không có nhu cầu. Thế thì sao bạn lại đọc? 

Dừng nó lại ở đây và bây giờ. Nếu bạn đang nói với ai đó và giữa chừng bạn nhận ra rằng bạn không thích điều đó, bạn chỉ mới nói nửa câu, hãy cứ dừng lại ở đó. Bạn không thích thú, bạn không có nghĩa vụ phải tiếp tục. Lúc ban đầu điều đó sẽ có vẻ kì quái. Nhưng các sannyasin của tôi đều kì quái cả, cho nên tôi không coi là có vấn đề gì. Bạn có thể thực hành điều đó. 
-----------------------------------------------------------
Trích từ "Kỉ luật của siêu việt - Tập 4" - Oshovietnam.net

Nhãn: ,

Mở cửa trái tim



Đôi khi trái tim có đó nhưng nó giống như chiếc nụ, không giống như bông hoa. Nhưng nụ có thể trở thành hoa. Làm điều này: bắt đầu quá trình thở. Làm nó bất kì khi nào dạ dầy bạn trống rỗng, hoặc trước
lúc ăn thức ăn hoặc ba giờ sau khi bạn đã ăn thức ăn. 

Tống tất cả không khí ra - thở ra sâu, ép bụng vào và tống tất cả không khí ra. Khi bạn cảm thấy tất cả không khí  đều ra ngoài, giữ nó ở ngoài lâu nhất bạn có thể làm được, trong hai hay ba phút.

Ba phút là tốt nhất.  Điều  đó sẽ khó  đấy, nhưng dần dần bạn sẽ có khả năng làm điều đó; bạn sẽ hoàn toàn bị đói khôngkhí và thế rồi nó sẽ xô vào trong. Bạn sẽ cảm thấy vui vẻ lớn trong sự xô vào của nó, sinh  động lớn lao, và việc xô vào này sẽ giúp trái tim bạn mở ra.

Bạn cần cái gì đó để thấm vào trái tim mình. Cho nên bất kì khi nào bạn muốn làm điều đó, bạn đều có thể làm  được.  Đừng làm  điều  đó quá bẩy lần trong một phiên. Bạn có thể làm nó ba, bốn hay năm lần một ngày hay thậm chí hơn; không có vấn đề gì. Nhớ làm nó lúc dạ dầy rỗng để cho bạn có thể thực sự tống không khí ra ngoài. Thế rồi để nó vẫn còn ở ngoài lâu nhất có thể được.

Và đừng sợ, bạn sẽ không chết đâu, bởi vì bất kì khi nào không thể giữ được nó, kiểm soát của bạn sẽ mất  đi và không khí sẽ xô vào. Dần dần bạn sẽ có khả năng giữ cho hơi thở của mình ở ngoài trong ba phút và rồi khi nó xô vào nó sẽ mở cánh hoa của trái tim.
Đó là một trong những phương cách có ý nghĩa nhất để mở trái tim. 
--------------------------------------------------------------------------
( Trích từ : Tủ thuốc cho linh hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )