Nếu từ chính thời thơ ấu của minh, tính diễn đạt của bạn đã không được như nó phải vậy - bạn đã không có khả năng nói điều bạn muốn nói, bạn đã không có khả năng làm điều bạn muốn làm - năng lượng không được diễn đạt đó mắc vào trong cổ.
Cổ là trung tâm của việc diễn đạt: nó không chỉ là trung tâm của việc nuốt mọi thứ, nó là trung tâm của việc diễn đạt mọi thứ nữa. Nhưng nhiều người dùng trung tâm cổ chỉ để muốt mọi thứ. Đó mới là một nửa tính hữu dụng của nó, còn nửa kia, phần quan trọng hơn, vẫn còn bị bỏ đói.
Cho nên có vài điều phải làm nếu bạn cần trở nên mang tính diễn đạt nhiều hơn. Nếu bạn yêu một người, nói điều gì đó bạn muốn nói, cho dù chúng có vẻ ngu xuẩn; đôi khi ngu xuẩn cũng là tốt. Nói mọi điều do sự thôi thúc của tình thế được sinh ra trong bạn; đừng giữ chúng lại. Nếu bạn yêu một người, thế thì đi toàn bộ vào trong nó, đừng bị kiểm soát.
Nếu bạn giận và bạn muốn nói điều gì đó, thế thì cứ nói nó thật kịch liệt vào! Chỉ giận dữ lạnh lùng mới là ác - giận dữ nóng nảy, không bao giờ... bởi vì giận dữ lạnh lùng thực sự là nguy hiểm.
Và đó là điều đã được dạy cho mọi người: vẫn còn lạnh lùng ngay cả khi bạn giận dữ nhưng thế rồi chất độc đó sẽ vẫn còn trong hệ thống của bạn. Đôi khi cũng tốt là hét lên và thế này thế nọ, với mọi xúc động.
Mọi đêm ngồi và bắt đầu đung đưa. Việc đung đưa phải được thực hiện theo cách mà khi bạn lắc sang bên này, bên mông này chạm nền hay sàn - sao cho ngồi lên cái gì đó cứng - và khi bạn chuyển sang
bên kia, thì mông kia chạm nền. Chỉ một mông chạm mỗi lúc, không cả hai mông cùng nhau.
Đây là một trong những phương pháp rất cổ đại để đập vào năng lượng từ đáy xương sống. Nếu cái gì đó có ở cổ họng, năng lượng nào đó có đó và bạn đã trở nên có khả năng điều khiển năng lượng này, lại cần nhiều tuôn tràn hơn. Tới mức việc kiểm soát của bạn trở nên ngày một ít và năng lượng ngày một nhiều, và bạn không thể kiểm soát được nó nên con đập bung ra.
Làm điều đó mười lăm tới hai mươi phút. Sau mười phút của việc tập luyện này, vẫn đung đưa và bắt đầu nói, “Allah…Allah....” Nói “Allah” khi bạn nghiêng sang bên này, rồi “Allah” khi bạn nghiêng sang bên kia. Dần dần bạn sẽ cảm thấy nhiều năng lượng hơn dồn tới và “Allah” sẽ trở nên mỗi lúc một to hơn.
Một điểm sẽ tới sau mười phút khi bạn sẽ gần như hét lên, “Allah!” Bạn sẽ bắt đầu vã mồ hôi; năng lượng sẽ kéo tới thật nóng và tiếng “Allah! Allah!” sẽ trở thành gần như điên dại. Khi con đập bị phá vỡ người ta phát điên.
Hai từ này là rất tốt - chúng đều có cùng các con chữ! Nếu bạn đọc nó theo một chiều thì từ này là "dam - con đập” còn nếu bạn đọc nó theo chiều khác, nó là “mad - điên khùng.” Bạn sẽ tận hưởng nó. Nó sẽ có vẻ kì quái nhưng bạn sẽ tận hưởng nó! Thế rồi bạn có thể làm nó hai lần - vào buổi sáng nữa: hai mươi phút buổi sáng và hai mươi phút buổi tối.
--------------------------------------------
( Tham khảo từ nguồn : Tủ thuốc cho linh hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )




0 Nhận xét:
Post a Comment