Nhãn: ,

Nói có !



“Không” là thái độ cơ bản của chúng ta. Tại sao? - bởi vì với "không" bạn cảm thấy mình là ai  đó. Người mẹ cảm thấy cô ấy là ai  đó - cô ấy có thể nói không.  Đứa trẻ bị phủ  định, bản ngã  đứa trẻ bị tổn thương còn bản ngã người mẹ  được thoả mãn. "Không" là sự thoả mãn bản ngã; nó là thức  ăn cho bản ngã, đấy là lí do tại sao chúng ta lại tự huấn luyện mình khi nói không. 


Đi bất kì  đâu trong cuộc sống và bạn sẽ thấy những người nói không ở mọi nơi bởi vì với “không” bạn cảm thấy thẩm quyền của mình - bạn là ai đó, bạn có thể nói không. Nói, "Thưa vâng" làm cho bạn cảm 
thấy kém cỏi; bạn cảm thấy mình là cấp dưới của ai đó, là không ai cả. Chỉ thế thì bạn mới nói "Thưa vâng."  Có là tích cực và không là tiêu cực.  


Nhớ điều này: không là sự thoả mãn bản ngã; có là phương pháp  để khám phá cái ta. Không là việc làm mạnh cho bản ngã; có là việc phá huỷ nó. Trước hết tìm ra xem liệu bạn có thể nói có hay không. Nếu bạn không thể nói có được, nếu không có khả năng nói có, chỉ thế thì mới nói không.  


Nhưng phương pháp của chúng ta là trước hết cứ nói không đã; nếu không có khả năng nào nói không, chỉ thế thì, với thái độ thất bại, chúng ta mới nói có.  Thử  điều  đó ngày nào  đó xem sao. Lấy  điều  đó như lời thề, rằng trong hai mươi tư giờ bạn sẽ cố gắng trong mọi tình huống  để bắt  đầu với có. Nhìn thảnh thơi làm sao mà nó đem lại cho bạn. 


Những điều tầm thường thế! -  đứa trẻ hỏi xin  đi xem phim. Nó  sẽ  đi; cái “không” của bạn chẳng là gì cả. Ngược lại, cái “không” của bạn trở thành lời mời, cái “không” của bạn trở thành hấp dẫn, bởi vì khi bạn làm mạnh cho bản ngã mình thì  đứa trẻ cũng cố làm mạnh cho bản ngã nó. 


Nó sẽ cố gắng chống lại cái không của bạn, và nó biết cách làm cho cái không của bạn thành có, nó biết cách biến đổi điều đó. Nó biết chỉ cần chút ít nỗ lực, khăng khăng, và cái không của bạn trở thành có. Trong hai mươi bốn giờ, thử theo đủ mọi cách với có. Bạn sẽ cảm thấy nhiều khó khăn vì thế thì bạn sẽ trở nên nhận biết: ngay lập tức cái không tới trước! 



Trong bất kì cái gì, cái không cũng  đều tới trước - điều  đó  đã trở thành thói quen.  Đừng dùng nó; dùng có, và thế rồi xem cách cái có làm thảnh thơi bạn. 


Nghĩ  đúng nghĩa là bắt  đầu nghĩ với “có.”  Điều đó không có nghĩa là bạn không thể dùng không; nó chỉ có nghĩa là bắt đầu với có. Nhìn với tâm trí nói có. Và thế rồi nếu điều đó là không thể được, nói không. 
Bạn sẽ không thấy nhiều điểm để nói không đâu nếu bạn bắt đầu với có. 


Nếu bạn bắt đầu với không, bạn sẽ không tìm thấy nhiều  điểm nói có.  Điểm bắt  đầu nghĩa là chín mươi phần trăm  được làm rồi. Sự bắt 
đầu của bạn tô mầu cho mọi thứ, ngay cả cho cái kết thúc. Nghĩ  đúng nghĩa là nghĩ, nhưng nghĩ với tâm trí thông cảm. Nghĩ với tâm trí nói có.  
--------------------------------------------------------------------------------
( Tham khảo từ : Tủ thuốc cho linh hồn - Osho - Dịch giả : Ngô Trung Việt )

0 Nhận xét:

Post a Comment