Nhãn:

Thời gian cho im lặng



Hãy dành mỗi ngày một giờ, ngồi im lặng ở bất kì đâu. Ra sông hay ra vườn, đâu đó nơi không ai gây phiền nhiễu bạn. Thảnh thơi các cơ bắp thân thể, đừng gò bó, và với mắt nhắm nói với tâm trí, “Bây giờ cứ tiếp tục đi! Cứ làm bất kì cái gì đằng ấy muốn làm. Tớ sẽ chứng kiến và tớ sẽ quan sát.” 


Bạn sẽ ngạc nhiên: trong vài khoảnh khắc bạn sẽ thấy rằng tâm trí không làm việc chút nào. Trong vài khoảnh khắc,  đôi khi  đến cả giây, bạn sẽ thấy rằng tâm trí không làm việc chút nào và trong lỗ hổng  đó 

bạn sẽ có cảm giác về thực tại như nó vậy, không có tưởng tượng của bạn luôn hoạt  động. 


Nhưng  điều  đó sẽ chỉ vài khoảnh khắc thôi, một khoảnh khắc rất nhỏ, 
và thế rồi tâm trí sẽ bắt đầu làm việc trở lại. Khi tâm trí bắt  đầu làm việc và ý nghĩ bắt  đầu chạy và hình ảnh trôi nổi, bạn sẽ không trở nên nhận biết về nó ngay tức khắc. 


Chỉ về sau, sau vài phút, bạn mới trở nên nhận biết rằng tâm trí  đang làm việc và bạn bây giờ đã lạc mất đường. Thế rồi lấy lại sự chú ý của mình; nói với tâm trí, “Bây giờ cứ tiếp tục đi và tớ sẽ là nhân chứng,” và lần nữa tâm trí sẽ dừng lại vài giây. 


Những giây  đó là cực kì có giá trị.  Đó là những khoảnh khắc đầu tiên của thực tại, những thoáng nhìn đầu tiên về thực tại, những cánh cửa sổ  đầu tiên. Chúng rất nhỏ, những lỗ hổng nhỏ và chúng tới rồi đi, 
nhưng trong những khoảnh khắc đó bạn sẽ bắt đầu có việc nếm trải về thực tại. 




Dần dần, từ từ, bạn sẽ thấy rằng những khoảng hở đó cứ lớn dần ra mỗi ngày. Chúng sẽ chỉ xảy ra khi bạn cực kì tỉnh táo.  Khi bạn cực kì tỉnh táo, tâm trí không vận hành, bởi vì việc chú ý bản thân nó vận hành như ánh sáng trong phòng tối. Khi ánh sáng có  đó, bóng tối không 
có đó. 


Khi bạn hiện diện, tâm trí vắng mặt - hiện diện của bạn là vắng bóng của tâm trí. Khi bạn không hiện diện, tâm trí bắt đầu hoạt động. Vắng mặt của bạn là hiện diện của tâm trí. 

0 Nhận xét:

Post a Comment