Giới thiệu các trích đoạn về sự hòa nhập giữa người làm và việc làm.
Người làm và mục tiêu không còn là hai chủ thể đối nghịch nhau mà hòa làm một. Người làm không còn cảm giác thực hiện nữa. Loại trạng thái vô thức này chỉ có khi chính người làm không còn tự ngã, và trở thành đồng nhất với hành động của họ
Sự tính toán trở thành lầm lạc. Hành động đi trật đường. Cái tâm rối loạn của người làm tạo nên sự rối loạn trong mọi hành vi.
Con người là động vật có tư tưởng, nhưng chúng ta thực hiện những thành tựu vĩ đại trong khi không một tính toán và không suy nghĩ. Cái tâm “như trẻ con” (nhi tâm) này phải trải qua nhiều năm huấn luyện thuật “quên bản ngã” mới có thể khôi phục. Khi đạt tới trình độ này, con người “nghĩ mà không nghĩ”.
Hắn suy nghĩ giống như những trận mưa rào từ không trung rơi xuống; hắn suy nghĩ giống như những đợt sống uốn lượn trên mặt đại dương, như muôn sao soi sáng bầu trời đêm tối, như lá xanh đang trổ ra trong gió heo may mùa Xuân. Chính người đó là hạt mưa, là đại dương, là muôn sao, là lá xanh tràn trề nhựa sống.
“Vì cứ cố gắng nghĩ đến nó, nên anh không làm được. Hãy hoàn toàn chú tâm vào hơi thở, giống như anh không có việc gì khác để làm!” Tôi tốn biết bao thời gian mới đạt đến ý muốn của Đại sư; rốt cuộc rồi cũng thành công. Tôi tập tự quên mình trong hơi thở một cách dễ dàng đến nỗi đôi khi tôi có cảm giác rằng chẳng phải tôi đang thở mà – thật là kỳ lạ – tôi “bị thở” ( tự thở ). Có lúc tôi ngẫm nghĩ hàng giờ đồng hồ, không chịu thừa nhận ý niệm táo bạo này, nhưng tôi không hoài nghi rằng sự hô hấp còn có tất cả những diệu dụng mà Đại Sư đã hứa hẹn.
“Đừng suy nghĩ anh phải làm gì? Đừng suy tính làm cách nào để thực hiện! Cử động sẽ chỉ được thực hiện 1 cách êm thắm khi nó bất ngờ. Giống như thể cử động thực hiện chính nó. Anh không được cố tình cử động.”
“Anh phải hành động, giống như hài nhi nắm lấy ngón tay mà người ta chìa ra cho nó. Nó nắm chặt đến độ người lớn không khỏi ngạc nhiên về sức mạnh của cái bàn tay tí hon. Và khi nó buông ngón tay anh ra, bàn tay của nó không giật chút nào. Anh biết tại sao không? Bởi vì đứa trẻ không hề nghĩ trong đầu: Bây giờ ta phải buông ngón tay này ra để nắm lấy một vật khác. Nó hoàn toàn không tự giác, không có mục đích gì, khi từ vật này chuyển sang vật khác. Chúng ta bảo nó đang chơi đùa với vật, nếu nói rằng vật đùa với nó, có phải cũng đúng như nhau không?”
Thời cơ đúng lúc của anh không đến là vì anh không chịu buông chính mình ra. Anh không chờ đợi sự thành công; trái lại, anh gồng mình chờ sự thất bại. Nếu cứ như vậy mãi, anh không có cách nào khác hơn là cầu viện tới 1 bí quyết nào đó, và khi nào anh còn cầu viện thì bàn tay anh sẽ không mở ra đúng cách – giống như bàn tay đứa hài nhi. Bàn tay anh không buông ra một cách tự nhiên như vỏ của một trái cây chín mùi.”
“Nghệ thuật chân chính không có mục đích! Khi làm, anh càng cố chấp vì muốn thực hiện được thì anh càng khó thành công. Ý chí chấp thủ quá đáng là trở ngại của anh. Anh tưởng rằng điều gì chính anh không làm thì sẽ không xảy ra - Nhưng không phải vậy”
-----------------------
- Thả lỏng
- Hơi thở
- Nhịp nhàng
- Buông chính mình
--------------------------------
Nguồn : Thiền trong nghệ thuật bắn cung




0 Nhận xét:
Post a Comment